
Trang
Ý cầu nguyện tháng
Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020
Giàu vật chất, nghèo ơn gọi

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2020
Trí sáng, tâm ngay
Mắt là đèn soi thân thể; mắt lành lặn thì toàn thân được sáng sủa; nhưng nếu mắt vạy vò thì thân sẽ tối tăm’ (Lc 11, 34).
Thật sai lầm khi cho rằng chỉ cần có nhiều thiện chí và độ lượng hơn nữa là thế giới sẽ được cứu.
Thế giới được cứu không phải nhờ có thiện chí và độ lượng, mà là nhờ suy nghĩ sáng suốt. Bao dung với người khác có ích gì, nếu bạn cứ đinh ninh rằng mình đúng, còn người nào bất đồng với mình đều sai? Đó không phải là bao dung, mà là hạ cố. Thái độ ấy không giúp người ta ý hợp tâm đầu, mà chỉ làm người ta thêm chia rẽ, vì bạn đã tự ý xếp mình đứng trên và những người khác đứng dưới. Sự sắp xếp ấy sẽ chỉ đưa ta tới chỗ cảm thấy mình hơn người và người khác cảm thấy bất mãn, dần dần đi tới chỗ uất ức không chấp nhận được.
Chỉ có bao dung thật sự khi người ta nhận thức rõ càng tìm kiếm sự thật ta càng mù tịt. Sự thật tự nó vốn là một mầu nhiệm.
Trí khôn có thể cảm thấy chứ không thể nào nắm bắt mầu nhiệm, càng không thể diễn đạt mầu nhiệm. Niềm tin của chúng ta có thể chỉ cho chúng ta thấy mầu nhiệm, chứ không thể nào diễn đạt thành lời. Dù vậy, người ta vẫn cứ thao thao bất tuyệt về giá trị của sự đối thoại: tệ nhất thì đó chẳng qua chỉ là một cố gắng lén lút nhằm thuyết phục người khác tin rằng lập trường của mình đúng, còn khá hơn thì đối thoại sẽ giúp ta khỏi trở thành một con cóc ngồi dưới đáy giếng tưởng rằng cái giếng của mình là toàn thể thế giới.
Điều gì sẽ xảy ra, nếu các chú cóc ấy tập trung lại trao đổi những xác tín và kinh nghiệm của mình? Có thể chân trời của nó sẽ mở rộng ra, để bao gồm cả những cái giếng khác nữa chứ không chỉ cái giếng của mình. Nhưng chúng vẫn không biết đại dương sự thật không thể nhốt kín trong mấy bức tường của những chiếc giếng khái niệm đó. Thế nên, mấy con cóc ấy lại tiếp tục chia bè chia cánh nói theo ngôn ngữ của anh của tôi, nói theo kinh nghiệm, xác tín, ý thức hệ của anh của tôi. Chia sẻ những phát biểu như thế chẳng làm giàu thêm cho ai vì các lời phát biểu ấy chẳng khác gì những bức tường giếng chỉ làm người ta chia rẽ nhau: chỉ có đại dương mênh mông không giới hạn mới hợp nhất người ta được.
Nhưng muốn đến với đại dương chân lí không bị các lời phát biểu bó gọn, cần phải được ơn suy nghĩ sáng suốt.
Thế nào là suy nghĩ sáng suốt và làm sao suy nghĩ được như thế?
1. Điều đầu tiên bạn cần biết là muốn suy nghĩ sáng suốt, chúng ta không buộc phải học hành thông thái. Suy nghĩ sáng suốt là một việc đơn giản đến nỗi một đứa trẻ mười tuổi cũng làm được. Nó đòi chúng ta không học hành mà hiểu biết, không tài năng mà can đảm.
Bạn có thể hiểu ra điều này nếu nghĩ đến một đứa nhỏ nằm trong tay một người giúp việc già nua, xấu xí. Đứa trẻ còn nhỏ quá nên không thể nào biết những thành kiến của người lớn. Vì thế khi rúc vào vòng tay người đàn bà ấy, nó không làm theo một thành kiến nào trong đầu, như phân biệt phụ nữ da trắng với phụ nữ da đen, phụ nữ đẹp với phụ nữ xấu, trẻ hay già, là mẹ hay là người giúp việc, mà chỉ làm theo thực tế. Người phụ nữ ấy đã thoả mãn nhu cầu của đứa trẻ muốn được yêu thương. Đứa trẻ làm là làm theo thực tế, chứ không căn cứ vào tên tuổi, mặt mũi, tôn giáo, chủng tộc hay giáo phái của người phụ nữ. Tất cả những yếu tố này hoàn toàn không có chỗ ở đây.
Cho tới lúc ấy, đứa trẻ chẳng có xác tín hay thành kiến nào. Và đây chính là môi trường cho người ta có thể suy nghĩ sáng suốt. Như thế, muốn suy nghĩ sáng suốt, người ta phải quẳng đi mọi điều mình đã học, và lấy lại trí khôn của một đứa trẻ – không hề vương vấn những kinh nghiệm quá khứ cũng chẳng bị cài đặt theo một chương trình nào từng che lấp con mắt chúng ta khi nhìn vào thực tại.
2. Rồi hãy nhìn vào mình rồi kiểm tra xem mình phản ứng thế nào với mọi người và mọi tình huống, và bạn sẽ phát hiện thấy đằng sau các phản ứng ấy luôn có một ý nghĩ đã bị thiên lệch. Phản ứng của mình hầu như chẳng bao giờ căn cứ theo sự thật cụ thể của người này việc kia, mà chỉ dựa vào những nguyên tắc, những ý thức hệ, những hệ thống tín ngưỡng, những hệ thống kinh tế, chính trị, tôn giáo, tâm lí, những ý kiến có sẵn và những thành kiến, tích cực hay tiêu cực.
3. Thong thả nhìn xem từng người, từng vật và từng tình huống, rồi tìm cho ra những thành kiến, bằng cách tách biệt thực tế hiện ra trước mắt mình bây giờ với những nhận thức và hình dung đã bị cài đặt nơi mình, Bài tập này sẽ giúp bạn có được những mặc khải thần thánh không kém gì mặc khải mà Sách Thánh đã cung cấp cho bạn.
Thành kiến và những tin tưởng không phải là kẻ thù duy nhất làm chúng ta không suy nghĩ sáng suốt được.
Còn một cặp thù địch nữa, là những ước muốn và những lo sợ. Muốn suy nghĩ mà không hề bị những cảm xúc, như ước muốn và lo sợ, những bận tâm riêng ảnh hưởng, cần phải có một sự khổ hạnh kinh khủng.
Người ta thường lầm tưởng rằng suy nghĩ là do đầu óc, đang khi kì thực người ta suy tư bằng con tim – con tim đưa ra kết luận, rồi bắt đầu óc lí luận thế nào để bênh vực cho kết luận ấy. Và đây cũng là một mặc khải nữa hết sức linh thiêng. Hãy xem lại một số kết luận mình đã có và thử coi chúng đã bị những tư lợi của mình tác động thế nào. Đây là điều đúng cho hết mọi kết luận, trừ khi bạn chỉ giữ kết luận ấy tạm thời thôi. Hãy xem bạn từng bám chặt vào những kết luận của mình, liên quan đến con người chẳng hạn. Những phán đoán ấy có hoàn toàn thoát khỏi mọi cảm xúc không? Nếu bạn cho là vậy thì rất có thể bạn chưa xem xét kĩ lưỡng các kết luận ấy.
Đây chính là nguyên nhân quan trọng đưa tới bất hoà và chia rẽ giữa các quốc gia và giữa các cá nhân. Bận tâm của anh không trùng hợp với bận tâm của tôi, vì thế suy nghĩ và kết luận của anh không phải là của tôi.
Có bao nhiêu người bạn biết là thường suy nghĩ – nếu không luôn luôn thì thỉnh thoảng – ngược với tư lợi của mình? Bạn còn nhớ mình đã bao nhiêu lần có cách suy nghĩ ấy? Bạn đã mấy lần làm được việc này: đặt một hàng rào không thể vượt qua giữa những gì mình đang suy nghĩ trong đầu với những nỗi lo sợ và ước ao đang rạo rực trong tâm hồn mình? Cứ mỗi lần bạn làm được việc này, bạn lại thấy muốn suy nghĩ sáng suốt không cứ là phải thông minh. Mà là phải can đảm để có thể đương đầu thành công với những lo sợ và ước ao, vì chưng cứ mỗi khi bạn ước ao điều gì hay lo sợ điều gì là con tim bạn sẽ can thiệp vào suy nghĩ của bạn, dù bạn có biết hay không.
Đó là các bài học mà các vĩ nhân tinh thần đã rút ra: muốn tìm ra sự thật, họ không cần những công thức giáo thuyết mà cần phải có:
a. một tâm hồn đã thoát khỏi chương trình cài đặt cho mình và những bận tâm riêng của mình mỗi khi phải suy tư;
b. một tâm hồn không có gì cần bảo vệ, cũng chẳng có gì phải ao ước, nhờ đó có thể để cho trí khôn bơi lội tự do, không nao núng, hầu tìm ra sự thật;
c. một tâm hồn luôn sẵn sàng đón nhận những sự thật mới và thay đổi quan điểm của mình.
Một tâm hồn như thế sẽ như ngọn đèn soi sáng cho toàn thể nhân loại hết tăm tối. Nếu mọi người trên thế gian này đều có tâm hồn như thế, thì chẳng ai còn nghĩ mình là người Cộng Sản hay Tư Bản, Kitô Hữu, tín đồ Hồi Giáo hay Phật Tử. Một khi suy tư sáng suốt như thế, người ta sẽ nhận ra mọi tư duy, mọi khái niệm, mọi xác tín chỉ là những dấu hiệu của ngu muội. Và khi đã nhận thức ra điều ấy, người ta sẽ thấy các bức tường của các giếng tách biệt nhau bắt đầu sụp đổ, và cả một đại dương mênh mông tràn vào, nối kết mọi người trong chân lí.
Tác giả: Anthony de Mello, S.J.
Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2020
Đây có thể là một trong những diễn văn công giáo tuyệt vời nhất của thế kỷ 21
Thứ Tư, 23 tháng 9, 2020
Đường lối của thiên nhiên
“Hãy khôn như rắn và ngoan như chim câu” (Mt 10,16).
Hãy xem sự nơi chim câu, nơi bông hoa, nơi cây cỏ và nơi thiên nhiên.
Cũng sự khôn ngoan ấy đang làm nên mọi sự nơi chúng ta, những điều mà trí óc chúng ta không bao giờ làm được: từ lưu thông máu, tiêu hoá thức ăn, bơm máu vào tim, mở rộng lá phổi cho đến việc làm cho thân thể chúng ta kháng nhiễm và tự chữa lành các vết thương, trong lúc đầu óc chúng ta tham gia vào các việc khác.
Thứ khôn ngoan tự nhiên này, đến bây giờ chúng ta mới để ý thấy nơi những dân tộc được cho là bán khai, những con người hết sức đơn sơ nhưng cũng rất khôn ngoan như chim câu.
Chúng ta tự cho mình là người tiến bộ vì đã làm ra một hình thức khôn ngoan khác, là sự khôn ngoan của đầu óc tinh xảo, và chúng ta tự cho rằng mình có thể cải thiện thiên nhiên, làm cho mình được an toàn, được che chở và được trường thọ, được sống có tốc độ và được tiện nghi sung sướng, những điều mà các dân tộc bán khai không hề biết. Có được tất cả những điều ấy đều nhờ đầu óc của chúng ta được mở mang trọn vẹn. Cái khó là làm sao lấy lại được sự đơn sơ và khôn ngoan của chim câu, mà vẫn không đánh mất sự tinh xảo của bộ óc quỉ quái như con rắn.
Làm sao được như vậy? Nếu cho rằng chống lại thiên nhiên được ngày nào là cải thiện được thiên nhiên ngày ấy, là bạn đã tự huỷ hoại chính mình vì thiên nhiên chính là con người sâu xa của bạn.
Làm như thế chẳng khác nào lấy tay phải đánh tay trái, lấy chân phải dẵm lên chân trái. Cả hai đều thua. Thay vì sống có sáng tạo và sinh động, bạn đã tự nhốt mình vào cuộc sống dai dẳng ấy. Đây là tình trạng của rất nhiều người trên thế giới. Hãy nhìn xem: họ chết cứng, thiếu sáng tạo, bị bế tắc chỉ vì họ tự nhốt mình trong cuộc chiến chống thiên nhiên, tìm hết cách hoàn thiện mình bằng cách đi ngược lại những gì thiên nhiên đòi hỏi.
Trong cuộc chiến giữa thiên nhiên và bộ óc con người, bạn nên đứng về phía thiên nhiên. Nếu bạn đánh vào thiên nhiên, thiên nhiên sẽ huỷ hoại con người bạn.
Thế nên, bí quyết là tìm cách cải thiện thiên nhiên cho hợp với thiên nhiên. Làm sao có thể tạo được sự hoà hợp này?
1. Trước hết, hãy thử nghĩ tới một sự thay đổi nào đó bạn muốn thấy trong cuộc sống hay trong con người bạn. Bạn có tìm cách ép bản tính tự nhiên của bạn thay đổi như ra sức nỗ lực và khao khát trở thành một điều gì đó mà đầu óc của bạn đã hoạch định? Làm như thế là lấy rắn đánh chim câu.
Hay bạn chấp nhận tìm hiểu, quan sát, thấu hiểu, ý thức tình trạng và vấn đề hiện tại của mình, không thúc đẩy, không cưỡng ép cho có những gì mình ao ước, để thực tại tạo ra những đổi thay theo kế hoạch của thiên nhiên, chứ không theo kế hoạch của bạn? Làm như thế là hoà hợp rắn với chim câu.
Thử xem một số vấn đề của bạn, một số thay đổi mà mình mong muốn, và thử quan sát xem bạn xử lý việc ấy thế nào.Hãy xem bạn đang tìm cách tạo ra thay đổi cả nơi mình lẫn nơi người khác, bằng cách xử dụng biện pháp thưởng phạt, kỉ luật và kiểm soát, lên lớp và buộc tội, kích thích tự ái và tham vọng, thay vì đón nhận và kiên nhẫn, vất vả tìm cách thấu hiểu và tỉnh táo ý thức.
2. Thứ hai, hãy nhớ tới thân thể của mình, so sánh với cơ thể của một con vật đang sống trong môi trường tự nhiên. Bạn sẽ thấy con vật ấy không bao giờ tăng cân quá đáng, cũng chẳng bao giờ căng thẳng quá đáng trừ khi chuẩn bị ra trận hay chuẩn bị cao chạy xa bay.
Con vật ấy sẽ không bao giờ ăn hay uống bất cứ thứ gì không tốt cho những việc ấy. Nó nghỉ ngơi và tập luyện đúng như nó cần. Nó giãi dầu mưa nắng, nóng lạnh đúng mức.
Nó làm như thế hoàn toàn theo cơ thể của mình và để cho sự khôn ngoan tự nhiên ấy hướng dẫn mình. Bây giờ hãy thử so sánh với sự ma mãnh dại dột của chính bạn. Nếu thân thể bạn có thể lên tiếng, nó sẽ nói gì với bạn đây?
Hãy xem lại sự tham lam, tham vọng, háo danh, muốn ra vẻ ta đây và chiều lòng người khác, tìm cách bỏ qua tiếng nói của thân thể mình, mải mê chạy theo những mục tiêu do mình đặt ra. Bạn sẽ thấy mình không còn sự đơn sơ của chim câu nữa.
3. Thứ ba, hãy tự hỏi xem mình tiếp xúc với thiên nhiên nhiều tới mức nào, tiếp xúc với cây cỏ, trời đất, gió mưa, hoa lá, muông chim…Bạn phơi mình cho thiên nhiên được bao nhiêu? Bạn thân mật với thiên nhiên, quan sát thiên nhiên, chiêm ngưỡng thiên nhiên, đồng hoá với thiên nhiên tới mức nào?
Khi thân thể bạn xa cách thiên nhiên quá lâu, nó sẽ trở nên nhợt nhạt, suy nhược và mảnh mai vì đã bị cô lập khỏi nguồn sống.
Khi bạn cách li với thiên nhiên quá lâu, tinh thần bạn sẽ cằn cỗi và suy kiệt vì đã bị bứng ra khỏi gốc rễ của nó.
Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2020
Ta tìm một sự hoàn hảo, nhưng kiếm đâu ra?
Hoàn hảo là điều chúng ta luôn mong ước. Về bản thân, ta muốn mình vừa xinh đẹp, giỏi giang, có tài vặt, thu hút người khác, thành công về mọi mặt. Ta cũng muốn gia đình mình thật hạnh phúc, vợ chồng thuận hoà, ăn nên làm ra, con cái hiếu thảo, ngoan ngoãn, biết vâng lời, yêu thương nhau. Ta mong xã hội mà mình đang sống được thái bình, có công bằng và bác ái; mọi người biết đối xử với nhau bằng sự chân thành, không gian dối, lọc lừa, không tệ nạn… Ta tha hồ vẽ lên trong đầu mình một viễn cảnh thiên đường của cõi bồng lai, nơi tràn ngập bình an và hạnh phúc, không hề có một chút khiếm khuyết nào.
Nhưng có lẽ đó chỉ là và vẫn mãi là một điều ước, một niềm hy vọng của ta mà thôi. Chung quanh ta là đầy dẫy những bóng đen của cuộc sống. Cuộc sống không phải là một cuốn tiểu thuyết của riêng ta, nơi ta có thể làm chủ mọi góc cạnh của màn kịch. Sự bất hảo đã trở thành một phần của kiếp người. Ở đời, chẳng có gì là hoàn toàn miễn phí; chẳng có thành tựu nào tự kết trái đơm bông. Tất cả đều có cái giá của nó. Được cái này, mất cái kia. Muốn thành công thì phải đổ mồ hôi nước mắt. Muốn cái trái ăn thì phải chịu khó lao nhọc. Tệ hại hơn, cuộc sống nhiều khi phũ phàng đến độ nỡ cướp mất khỏi ta cả những gì là chính đáng hay chút nhỏ nhoi hạnh phúc mà ta gắng gượng mãi mới có được. Nhưng biết sao được, cuộc sống là thế!
Kiếm đâu ra một sự hoàn hảo tuyệt đối ở đời này? Mọi sự vật đều có những thiếu thốn của nó. Con cá có thể tung tăng dưới nước nhưng không thể bay trên bầu trời. Ngược lại, đàn chim có thể soãi cánh muôn phương trên các tầng mây nhưng lại không thể vẫy vùng dưới vực sâu con nước. Loài người chúng ta tuy có trí tuệ cao nhưng tự mình lại không có những khả năng về khứu giác hay thị giác, xúc giác như một số loài. Tạo Hoá không ban cho ai một sự hoàn hảo về phương diện thể lý hay khả năng, nhưng lại bù đắp cho cái thiếu thốn của thụ tạo bằng một cái gì đó rất đặc biệt và rất riêng.
Tìm kiếm một sự hoàn hảo là điều tốt, nhưng đôi khi ta lại biến thành kẻ cầu toàn và có tham vọng quá cao. Ta muốn một người chồng vừa làm ăn giỏi giang, lại vừa biết lãng mạn, quan tâm chăm sóc mình. Nhưng nếu anh ta đã dành hết sức lực cho công việc thì còn đâu thời gian để suốt ngày quan tâm đến những cánh hoa hay ly cafe chiều mưa như lúc hẹn hò? Ta muốn người vợ của mình phải vừa thạo việc nhà, nuôi dạy con cái thật tốt nhưng vẫn phải giữ được vóc dáng thanh xuân. Nhưng suốt ngày đầu tắt mặt tối với cả nghìn công việc không tên, thử hỏi, cái vóc dáng xinh xắn ngày trước sao có thể không phai tàn? Đã đành, người chồng người vợ nào cũng phải nỗ lực hết sức để chu toàn bổn phận nhưng họ cần lắm sự cảm thông và nâng đỡ từ người kia, bởi sự hoàn hảo trong đời sống vợ chồng không đến từ sự hoàn hảo của mỗi người, nhưng đến từ sự bổ khuyết, hỗ trợ cho nhau. Chẳng phải vì thế mà người nam mới cần người nữ và người nữ mới cần đến người nam đó sao?
Ước muốn được trở nên hoàn hảo cũng dẫn người ta đến chỗ tham vọng và hay so sánh mình với người khác. Nhưng tham vọng của con người lại là thứ vô đáy. Có cái này lại muốn có cái kia. Con người tự cố gắng bắt thang để leo lên thật cao, để rồi phát hiện ra rằng đó chỉ là những hoài công không kết quả. Thật ra, con người cố gắng tích góp thật nhiều cũng chỉ vì mong muốn mình và người thân được hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc đâu nhất thiết phải là lắm của nhiều tiền, có quyền có chức. Vẫn có rất nhiều người cảm thấy bất hạnh trên đống vàng của mình đấy thôi. Nỗi cô đơn và chán chường ập đến với tất cả mọi người, kể cả người nhốt mình trong căn nhà sang trọng lộng lẫy. Đâu cần gì phải xinh đẹp quyến rũ mới hạnh phúc. Nhiều minh tinh màn bạc, nổi tiếng là thế, vẫn tự tìm đến cái chết để trốn tránh cái khổ của thế gian đấy thôi. Vậy rốt cuộc, làm sao để thấy mình được tròn đầy, được viên mãn?
Thật ra, giữa dòng đời này, không có gì là hoàn hảo cả, chỉ là người ta có thấy mình đầy đủ hay không thôi. Hài lòng với điều mình đang thụ hưởng thì sẽ chẳng đòi hỏi hay ham muốn điều gì nữa. Bình an đích thực hệ tại ở điều này. Đừng cố gắng chiếm đoạt hay khao khát nắm giữ điều gì không thuộc về mình, cũng đừng lỡ mất những gì mình đang nắm giữ. Nếu không phải của mình thì có cố níu kéo cũng sẽ mất. Còn nếu không biết trân trọng cái mình đang có thì chính nó cũng sẽ vỗ cánh bay đi. Chúng ta cần phải biết cân bằng và dung hoà một căng thẳng đang tồn tại trong mình: một mặt là nỗ lực vươn lên không ngừng để hoàn thiện mình, mặt khác phải luôn giữ mình bình an với những gì đang lãnh nhận.
Sự hoàn hảo ư? Nó hệ tại lòng mình. Một bát cơm trắng có thể đã là quá đủ với một người; một núi sơn hào hải vị lại có khi chẳng đủ với một người khác. Ta là ta, ta là độc nhất giữa cuộc đời, chẳng cần gì phải so sánh với người khác. Bản thân ta là một sự hoàn hảo trong công trình tạo dựng của Tạo Hoá. Hài lòng với chính mình chính là bí quyết của hạnh phúc vì nó đưa ta vào đồng điệu với Tạo Hoá, Đấng luôn hài lòng về chính ta.
Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
Nguồn: https://dongten.net/2020/09/10/ta-tim-mot-su-hoan-hao-nhung-kiem-dau-ra/
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2020
“Ở dữ” vẫn gặp lành?
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2020
Mười con không nuôi nổi một mẹ
Câu nói ấy thấu tình đạt lý, giàu kinh nghiệm sâu xa của người xưa. Có nhiều phiên bản khác nhau, xin nói tới phiên bản: Một mẹ nuôi được mười con, nhưng mười con không nuôi nổi một mẹ. Tưởng chừng như rất dễ hiểu, nhưng kỳ thực còn bao điều quý giá chất chứa trong những lời ngắn gọn ấy.
Một mẹ nuôi được mười con. Chẳng cần nói chi nhiều, chỉ cần nghĩ tới tình mẹ, nghĩ về sự hy sinh cả đời vì các con, cũng đủ để những người con cảm được giọt mồ hôi nhọc nhằn của mẹ, thấm sâu trong từng hạt cơm, từng nồi canh ngon. Nói ngắn gọn, đó là chữ Tình. Mẹ nuôi các con với tất cả chữ tình, với tất khả năng và điều kiện, với tất cả sức lực mà mẹ có.
Ngược lại, mười con không nuôi nổi một mẹ. Bởi vì, mẹ thì coi con như kho tàng quý giá nhất đời mình, còn các con lại coi mẹ già như “gánh nặng” phải mang. Đó là vì các con tranh dành nhau, ghen tỵ nhau. Nói ngắn gọn, các con đã quên đi Tình Mẹ mình nhận được, các con quên đi chữ Tình, và quên cái Tình mà mình cần dành cho mẹ và dành cho nhau.
Trong lúc đại dịch Cô Vy vẫn còn dai dẳng, có lẽ là thời gian thích hợp để làm đậm thêm chữ Tình, cho dù hoàn cảnh ngày càng thêm khó khăn, không chỉ sức khỏe, nhất là về công ăn việc làm.
…
Chữ Tình ấy, không chỉ vô cùng quan trọng trong gia đình, mà còn có tầm quan trọng hơn nữa, khi xét cấp độ thế giới. Nếu bạn từng đọc cuốn sách: 21 bài học cho thế kỷ 21, thì bạn sẽ gặp được những nhận xét khá “chua cay” của tác giả, tôi xin tạm diễn ý như sau:
Khi người ta nói đến các vùng đất trên thế giới, có lẽ phần lớn nghĩ về Tây Âu và Bắc Mỹ như các vùng đất hứa, vì thực thế con số cho thấy điều ấy. Số người đổ về, để đi học, đi làm, nhập cư vào đây, ngày càng nhiều, còn số người nhập ngược lại các vùng khác trên thế giới, kể là ít. Ví dụ, có thể tham khảo số người xin nhập cư vào Mỹ và Đức, vượt xa số người xin nhập cư vào Nga, hoặc cũng vượt xa số người xin nhập cư vào khối Ả Rập hoặc Trung Quốc… Bây giờ, xin quay trở lại một trong những chủ đề nóng nhất của châu Âu: đó là vấn đề người di dân tị nạn. Họ phải chạy tới châu Âu vì lý do chiến tranh, hoặc do nghèo khổ… Tóm lại, số người nhìn về châu Âu như miền đất hứa và là chỗ “duy nhất” để cập bến, khoảng chừng 1 đến 2 triệu. Trong khi đó, châu Âu với “hãnh tiếng” là cởi mở, tự do, bao dung và giàu có, với 500 hoặc 700 triệu người. Câu hỏi đặt ra: 500 triệu người giàu có và quảng đại, lại không muốn và không thể đón nhận 1 triệu người nghèo khổ hay sao? Thế thì còn hy vọng gì nhiều về các giá trị nhân sinh mà con người thường “nói to” trên diễn đàn thế giới?
Đương nhiên, bạn sẽ hỏi lại rằng, trong mỗi quốc gia, đều còn có bao nhiêu người vất vả, nghèo khó, chứ có phải ai cũng có điều kiện… Cho nên mỗi nước họ phải tự lo cho họ trước… Lý do thì nhiều, nhiều lắm. Ví dụ, trở về nước Việt mình, người nghèo thì vẫn thiếu từng đồng, công nhân viên mà được tăng lương thì tính vài chục nghìn mỗi lần, còn các vụ tham nhũng thì cứ tính nghìn tỷ này nghìn tỷ khác, thử hỏi sao mà hiểu được!
…
Xin trở lại chữ Tình, xin trở lại sự dối gian của lòng người. Nếu bạn làm được gì đó tốt cho gia đình, cho xã hội, dù là nhỏ nhất, thì hãy cố gắng làm, để chữ Tình lớn thêm. Tránh để các “khẩu hiệu to tướng và nói khoác” của cả ta lẫn tây đánh lừa. Ước được sống thực tế và thực Tình!
Tứ Quyết SJ
Nguồn: https://dongten.net/2020/09/14/muoi-con-khong-nuoi-noi-mot-me/
Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2020
Cám dỗ cuối cùng

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2020
Điều giáo dân trông đợi nơi linh mục

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2020
Đức tin qua thăng trầm thời cuộc


Thứ Hai, 17 tháng 8, 2020
Người công giáo trong đại dịch covid-19

Chào thầy! Thầy có thể giới thiệu về bản thân một chút với quý độc giả?
Chào quý độc giả. Tôi là tu sĩ thuộc Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc (trước đây gọi là dòng Đồng Công).
- Thầy thấy dịch bệnh lần hai tại Việt Nam lúc này như thế nào?
Điều này chắc rất nhiều người biết rõ hơn tôi nếu thường xuyên theo dõi các phương tiện truyền thông. Số ca lây nhiễm đang ngày một gia tăng, nhiều người, nhiều khu vực đang phải cách ly, nhiều phương án đang được chính phủ đưa ra để phòng ngừa…. Điều ấy cho thấy tình hình dịch bệnh tại Việt Nam đang diễn biến phức tạp, khó lường.
- Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam phòng chống dịch như thế nào?
Tôi thấy ngay từ đợt dịch lần thứ nhất vào đầu năm nay, Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam đã rất có trách nhiệm và tích cực cùng với cộng đồng xã hội phòng chống sự lây lan của nạn dịch. Cùng với những hướng dẫn cụ thể của chính quyền cũng như của ngành y tế, các vị chủ chăn của hầu hết các giáo phận cũng đã có những những chỉ dẫn thích hợp trong sinh hoạt phượng tự của cộng đoàn Dân Chúa. Mục đích là nhằm bảo vệ sức khỏe và mạng sống của mỗi người cũng như của cộng đồng.
Dĩ nhiên, không chỉ dừng lại ở các cách thức tự nhiên, Hội đồng Giám mục và các giáo phận đã triển khai ngay việc cầu nguyện hằng ngày xin cho cơn dịch bệnh mau chấm dứt. Trong khi các thánh lễ cộng đoàn không thể cử hành thì hầu như tất cả các giáo phận đều có chương trình phát trực tuyến các Thánh lễ hàng ngày cho giáo dân tham dự. Nhiều hoạt động từ thiện, bác ái được âm thầm thực hiện để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn trong đại dịch. Tất cả những điều trên vẫn tiếp tục được thực hiện trong lần hai này.
- Hiện nay nhiều nơi phải dâng lễ Online, thầy có trải nghiệm gì mỗi khi dự thánh lễ trực tuyến như thế?
Vì đang sống trong cộng đoàn có đủ linh mục, nên tôi không phải tham dự lễ Online. Tuy nhiên điều khó khăn là phải đeo khẩu trang và giữ khoảng cách khiến cho cảm xúc và tâm tình thật là khó diễn tả. Nói chung vừa có chút buồn, chút không thoải mái, nhưng cũng vừa tha thiết khẩn nài…
Về thánh lễ trực tuyến, theo một số người thân quen của mình chia sẻ thì: dù không được tham dự trực tiếp và không được hiệp lễ thực sự, nhưng trong hoàn cảnh ngặt nghèo, thánh lễ trực tuyến vẫn đem lại cho họ ơn phúc thiêng và sự an ủi của Chúa. Đồng thời việc dự lễ trực tuyến có khi là một trải nghiệm “ăn năn” vì những lần được dự lễ “thật” mà không chăm chú, hay lười biếng không tham dự.
- Giáo Hội đồng hành với con cái mình như thế nào trong giời gian khó khăn này?
Câu hỏi này làm mình nhớ đến trăn trở của đức Tổng giám mục Nguyễn Năng như được trong thư mục vụ của ngài: “Một đàng chúng ta phải bảo vệ sức khỏe và mạng sống thể xác của bản thân cũng như của cộng đồng, nhưng đàng khác cũng cần cân nhắc để đừng làm phương hại đời sống đức tin.”
Mình thấy Giáo Hội, hơn bao giờ hết, vẫn luôn đồng hành với con cái mình. Tuy có thể phải cách ly về thể lý, nhưng về tinh thần, các vị mục tử vẫn tha thiết với giáo dân của mình, và luôn hướng dẫn con cái sống đức tin, làm việc bác ái, thực hành các việc đạo đức. Hẳn nhiên người Công Giáo ước mong sống trong sự quan phòng của Thiên Chúa, sống theo thánh ý nhiệm mầu của Ngài.
- Nhiều người vẫn trách Thiên Chúa không giúp con người trong đại dịch! Thầy chia sẻ với những người ấy như thế nào?
Chẳng phải Thiên Chúa bỏ rơi con người hay Ngài bó tay trước cơn đại dịch đâu! Ngài vẫn mãi mãi là chủ tể muôn loài, là Cha yêu thương. Còn tại sao dịch bệnh lại xảy ra thì đó là một mầu nhiệm, mầu nhiệm sự dữ. Đối với chúng ta, cái chết khiến chúng ta khiếp sợ, số lượng người chết hàng loạt càng khiến chúng ta kinh hãi và thương tâm. Nhưng xét cho cùng, chết là điểm hẹn của tất cả mọi người, ai cũng sẽ đến đó. Vấn đề là sớm hay muộn mà thôi.
Chúng ta bất bình trước những thảm họa, nhưng nếu chúng ta nhìn thấy từng đoàn người hớn hở dắt tay nhau tiến về nhà Cha vui hưởng hạnh phúc muôn đời, chắc chúng ta sẽ bớt băn khoăn. Sách Khôn Ngoan dạy chúng ta rằng: “Linh hồn những người công chính ở trong tay Chúa, và đau khổ sự chết không làm gì được các ngài.” (Kn 3,1).
Đối với chúng ta, những người còn đang sống, chúng ta nhận ra rằng thế giới vật chất này là vô thường, bản thân mình chỉ là thụ tạo yếu đuối mỏng manh. Nhờ đó chúng ta biết khiêm tốn hơn, biết từ bỏ những gì là phù du, biết sám hối và định hướng lại cuộc đời để hướng tới sự sống vĩnh cửu, sự sống dồi dào, sự sống đích thực.
- Niềm tin công giáo và Thiên Chúa có thể dập tắt được đại dịch?
Tôi tin là thế. Thiên Chúa là Cha toàn năng, là chủ tể muôn loài và là chủ tể của lịch sử. Nhìn lại lịch sử cứu độ, chúng ta thấy biết bao lần Thiên Chúa đã ra tay cứu giúp nhân loại khỏi họa diệt vong. Và Ngài vẫn sẽ tiếp tục cứu giúp chúng ta. “Dù cho bao phen con yếu đuối, thành tâm xin ăn năn thống hối, là Ngài lại thứ tha!!!” Do đó:
Hỡi những kẻ tín trung, hãy đàn ca mừng Chúa,
cảm tạ thánh danh Người.
Người nổi giận, giận trong giây lát,
nhưng yêu thương, thương suốt cả đời.
Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống,
hừng đông về đã vọng tiếng hò reo. (Tv 30, 5-6).
Chúng ta hãy tin tưởng phó thác vào quyền năng và lòng thương xót của Ngài. Có lẽ Ngài cho phép dịch bệnh xảy ra để chúng ta có thể khám phá và thấm thía các bài học Ngài muốn dạy bảo chúng ta.
- Thầy thấy các tín hữu sống khác sau thời đại dịch?
Có lẽ cần phải làm một cuộc khảo sát để có thể đưa ra nhận định chính xác. Còn theo nhận định chủ quan của tôi thì đời sống đức tin của các tín hữu nói chung vẫn ổn định. Một số người có hoang mang dao động, nhưng họ lấy được thăng bằng khi bình yên trở lại. Nhiều người khác thì nhờ dịch bệnh bám chặt vào Chúa hơn, ý thức hơn về thân phận mỏng manh của mình, biết sống yêu thương, bác ái hơn.
Thầy có muốn nói gì thêm…
Mình nghĩ mỗi chúng ta cần có ý thức chung tay, chung sức trong việc đẩy lùi dịch bệnh. Chúng ta không chỉ áp dụng các biện pháp phòng ngừa do cho bản thân và cho những người chung quanh, mà còn bằng hành động thiết thực. Các nhà chức trách, các y tá bác sĩ, các nhà khoa học đang nỗ lực trong phận sự của mình. Phần những người Kitô hữu, chúng ta tin vào sức mạnh của lời cầu nguyện, vào Thiên Chúa. Đây chính là điều chúng ta phải cống hiến cho quê hương đất nước và cho thế giới.
Thực hiện: Giuse Phạm Đình Ngọc SJ
Nguồn: https://dongten.net/2020/08/17/nguoi-cong-giao-trong-dai-dich-covid-19/