Ý cầu nguyện tháng

- Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 10:

Cầu cho sứ vụ của người giáo dân trong Giáo Hội:
Xin cho các Kitô hữu giáo dân, cách riêng là phụ nữ, khi đã lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, có thể tham gia nhiều hơn vào các cơ quan hữu trách của Giáo Hội.

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

Nữ tu Đaminh cao tuổi nhất thế giới qua đời ở tuổi 110

các nữ tu Đaminh
các nữ tu Đaminh (AFP or licensors)

Sơ Cecylia Maria Roszak, dòng Đaminh, người Ba lan, được tin là “nữ tu lớn tuổi nhất thế giới”, đã qua đời ngày 16/11 vừa qua, hưởng thọ 110 tuổi.

Sơ Cecylia sinh ngày 25/03/1908, với tên gọi Maria Roszak, tại tỉnh Kielczewo, ở miền trung tây Balan. Sau khi tốt nghiệp trường thương mại ở tuổi 21, sơ gia nhập đan viện dòng Đaminh "On Gródek” ở Krakow.

Năm 1938, sơ Cecylia cùng với một nhóm nữ tu đi đến Vilnius (hiện nay là Lituania) với ý định thành lập một đan viện ở đó. Nhưng thế chiến thứ hai bùng nổ và các chị không thể thực hiện điều này.

Trong thời gian Vilnius bị Sô viết và Đức chiếm đóng, sơ Cecylia và các nữ tu đã che dấu 17 người Do thái tại tu viện của mình dù sẽ gặp nguy hiểm. Dù có sự khác biệt giữa các nữ tu và nhóm Do thái thuộc phong trào Do thái Zion, nhưng họ đã tạo được mối liên hệ thân thiết. Các chiến binh Do thái tìm được nơi trú ẩn an toàn sau các bức tường tu viện. Họ lao động vùng với các nữ tu trên các cánh đồng và tiếp tục hoạt động chính trị của họ.

Sau khi tu viện bị đóng cửa vào năm 1943, các nữ tu cũng bị giải tán. Sơ Cecylia trở về Krakow. Năm 1947, sơ cùng với các nữ tu Đaminh trở về nhà mẹ và phục vụ trong các công việc khác nhau.

Năm 101 tuổi, sơ Cecylia phải phẫu thuật hông và đầu gối nhưng sơ vẫn tham gia vào các hoạt động hàng ngày, trong đó có việc cầu nguyện chung với các nữ tu và thăm viếng các nữ tu bệnh nhân.

Ngày 25/03/2018, sơ mừng sinh nhận 110 tuổi và sơ qua đó 8 tháng sau đó, ngày 1671172018.

Cha Marco Zacchini và ngôi nhà xứ luôn mở cửa

Ánh sáng tình người tỏa chiếu trong ngôi nhà xứ của cha Marco Zacchini
Ánh sáng tình người tỏa chiếu trong ngôi nhà xứ của cha Marco Zacchini 
 (©Nastya Tepikina - stock.adobe.com)

Trong 22 năm qua, cha Marco Zacchini, linh mục giáo xứ Bologna đã đón tiếp tại ngôi nhà xứ của mình những ai có nhu cầu và cả những bạn trẻ muốn sống một kinh nghiệm chia sẻ.


Trong nhà xứ Thánh Antonio của Savena, một giáo xứ đầu tiên của vùng ngoại vô Bolonga, Italia có 26 người trẻ, tuổi từ 18 đến 35 đến từ 12 quốc gia: Albania, Iran, Eritrea, Cameroon, Gambia, Gabon, Senegal, Ai Cập, Afghanistan, Bangladesh ... cũng có một cặp vợ chồng trẻ người Pakistan.

Aroogh, đến Italia để đoàn tụ với chồng, chị đã tìm được việc làm. Sau chiến tranh, chồng chị cùng với những người khác lên một chiếc thuyền được cho là có thể chứa 600 người nhưng thực tế con số lên gấp đôi. Một số người đã chết trong quá trình vượt biển. Tàu cập bến tại Lampedusa và sau những khó khăn anh đã được cha Don Mario đón tiếp. Ngày nay anh là một công nhân xây dựng và hy vọng sẽ xây dựng một cuộc sống mới.

Đón tiếp và chia sẻ

Cha Marco đã “mở cửa” nhà xứ cách đây 22 năm và chưa bao giờ đóng lại. Trong những năm gần đây về nhu cầu của người nghèo đã có những thay đổi nhưng nhìn chung việc đón tiếp dù dưới hình thức nào vẫn còn là điều cấp thiết. Thực vậy, vẫn còn đó nhiều người trẻ phải ngủ trên đường phố trong nhiều tháng, thậm chí một số trong nhiều năm dưới cái lạnh của mùa đông; thêm vào đó là thực phẩm không đủ. Cuộc sống thật bấp bênh. Đối với cha Marco và các cộng tác viên việc đón tiếp của nhà xứ Thánh Antonio không muốn bị nhầm lẫn với một hình thức phúc lợi chung. Những người đến đây và giáo xứ muốn làm một điều gì đó để chia sẻ cuộc sống hàng ngày, trong một cuộc trao đổi hổ tương giúp nhau làm giàu cuộc sống.

Đời sống chung

Trong không gian của nhà xứ 10 phòng được trang bị giường tầng. Trong nhóm cũng có những người đặc biệt đến để sống một trải nghiệm chia sẻ, ví dụ như Mattia và Simone, cả hai đang là sinh viên của trường luật. Ở đây, điều quan trọng là sự hiện diện, giúp lẫn nhau trong cuộc sống chung, bởi vì tất cả đều ý thức rằng mình đều nghèo, tất cả cần nhau, đây là điều quan trọng cần hiểu, thông điệp mà nhiều lần Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhắc lại.

Đời sống cộng đoàn nơi nhà xứ của Marco dựa trên ba cột trụ, hay đúng hơn là ba đôi chân, đôi chân vững chắc của người Phi châu mà cha đã mang từ Tanzania về sau thời gian truyền giáo tại đây. Cha Giải thích: “Bởi vì Thiên Chúa là sự hiệp thông và Ba Ngôi là một cuộc sống viên mãn. Kigoda, chiếc ghế được sử dụng trong các túp lều của các làng châu Phi, chỉ có ba chân, ba chân là đủ để giữ cho chúng tôi, hai là không đủ và thứ tư là không cần thiết. Chân đầu tiên là đón tiếp, một từ mà không ai thắc mắc ở đây”. Egest, người Albania sinh viên năm thứ tư y khoa nói: “Đón tiếp là nền tảng của tất cả mọi sự. Tất cả chúng tôi đều đến từ các nền văn hóa khác nhau nhưng đây là chân giúp chúng tôi hiệp nhất và điều đó khiến chúng tôi thực hiện các hoạt động khác của giáo xứ".

Egest tiếp tục: «Chân thứ hai là chiếc bàn; một nhà ăn trong đó một cái bàn lớn được ghép lại từ ba cái bàn nhỏ. Bữa ăn trưa và tối là thời gian cho phép chúng tôi có thể ở cùng với nhau, chính vì thế chúng tôi cố gắng để có thể hiện diện trong thời gian quan trọng này. Chúng tôi luôn chuẩn bị sẵn các chỗ dư để cho phép những người gõ cửa cuối cùng có một bữa ăn ngon. Ngay cả những người vô gia cư cũng biết được điều này cho nên họ hay dựng lều ngay dưới mái hiên của nhà xứ. Những gì chúng tôi ăn thì các vị khách của chúng tôi cũng ăn, không có sự phân biệt. Chính các chàng trai nấu ăn, theo phiên của mình, và cũng chính họ là người dọn dẹp sau những bữa ăn”.

Chân thứ ba là cầu nguyện. Egest chia sẻ: “Đối với chúng tôi giờ cầu nguyện của cộng đoàn rất quan trọng. Chúng tôi cầu nguyện sau cơm trưa, buổi tối chúng tôi đọc Phúc Âm của ngày hôm sau cùng với phần chú giải. Tất cả cùng tham gia giờ cầu nguyện này, người Hồi Giáo, Tin lành cũng tham dự với chúng tôi”

Tôn trọng sự khác biệt

Cha Marco tiếp tục câu chuyện: “Trong nhiều năm chúng tôi gặp trục trặc gì liên quan đến vấn đề khác biệt. Ngay cả bây giờ chúng tôi có hai bạn trẻ Hồi giáo, chúng tôi luôn tôn trọng họ. Một ví dụ cho sự tôn trọng đó là trong tháng Ramadan ăn chay của họ, họ ăn tối sau khi mặt trời lặn và họ cần phải luôn có một thứ gì đó sẵn sàng trên bàn ăn; chúng tôi giúp họ thực hiện điều này. Sự chia sẻ trong trường hợp này là bằng chứng cho thấy sự khác biệt văn hóa có thể chuyển từ bức tường bất khả xâm phạm thành sự giàu có”.

Cha kết luận: “Đón tiếp là một phần cuộc sống của chúng ta, ngay cả khi chúng ta không thể thực hiện tất cả, chúng ta cũng phải có ước muốn thực hiện điều này. Kinh nghiệm nói cho tôi rằng mỗi người trong chúng ta có một sự mở ra này hướng tới thiện ích và rồi trong sự trao đổi hỗ tương được biến đổi”

Ngọc Yến - Vatican

Ngày thế giới người nghèo lần II

WGPSG -- “Người nghèo này kêu lên và Chúa lắng nghe họ” (TV 34,6), là chủ đề “Ngày Thế giới người nghèo lần II”, được Tòa TGM Sài Gòn phối hợp với Ban Caritas cử hành vào sáng Chúa nhật 19.11.2018, tại Tòa TGM Sài Gòn, phục vụ cho hơn 700 người nghèo không phân biệt lương giáo trong Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP.HCM (TGP).
Hiện diện trong ngày hội có ĐGQ Giuse Đỗ Mạnh Hùng, Đức cha (ĐC) Luy Nguyễn Anh Tuấn, Cha Chưởng ấn TGM Sài Gòn Phêrô Kiều Công Tùng; Cha Giám Đốc Caritas Vinh Sơn Vũ Ngọc Đồng; quý nữ tu và anh chị thành viên Caritas.
Ngay từ sáng sớm, đông đảo anh chị em khuyết tật, khiếm thị, những người có hoàn cảnh khó khăn, quý cụ già neo đơn trong địa bàn Sài Gòn đã tề tựu về tham dự buổi họp mặt, trong đó có các tín hữu Công giáo lẫn anh chị em ngoài Công giáo. Đây là những người mà Ban Caritas đã nắm rõ hoàn cảnh khó khăn của họ. Với lời mời gọi của Tòa TGM Sài Gòn, đã có rất nhiều nhà hảo tâm cùng cộng tác với Ban Caritas để chuẩn bị cho chương trình hôm nay.
Khi các đoàn xe chở khách vừa dừng lại ở cổng là lập tức có các thành viên Caritas ra tận nơi ân cần đón tiếp và hướng dẫn vào chỗ ngồi theo sự sắp xếp của Ban tổ chức (BTC).
Trước khi chương trình chính thức bắt đầu, ĐC Luy Nguyễn Anh Tuấn đã có mặt. Ngài cùng BTC tham quan các gian hàng quà tặng và thăm hỏi, động viên bà con. Khi được ĐC thăm hỏi và chúc lành, những nụ cười đầy mãn nguyện đã nở trên môi những cụ già. Cụ bà Nguyễn Thị Đẹp, 92 tuổi, chia sẻ với chúng tôi: “Từ lúc cha sanh, mẹ đẻ tới nay thì đây là lần đầu tiên tôi được đến đây và tham dự ngày hội vui như thế này”. Riêng Chị Phan, người dân tộc Bana, đang mang nhiều căn bệnh hiểm nghèo, sau khi được ĐC Luy đặt tay chúc lành, chị đã luôn nở những nụ cười tươi vui. Chị mong ước rồi đây sẽ có nhiều người khốn khó cũng sẽ được tham dự chương trình này như chị.
Vào lúc 09g30, chương trình được chính thức khai mạc. Tất cả tham dự viên cùng với ĐGQ Giuse, ĐC Luy, Cha GĐ Caritas hướng về núi Đức Mẹ để cùng cầu nguyện thánh hóa ngày hội. Trong phần phát biểu khai mạc, ĐGQ Giuse nêu lên ý nghĩa của “Ngày Thế Giới người nghèo” mà ĐTC Phanxicô đã thiết lập. Ngài chia sẻ với mọi người về công việc mà Ban Caritas đã và đang thực hiện để hỗ trợ cho những người nghèo không phân biệt tôn giáo… Rồi ngài mời gọi mọi người, khi gặp phải khốn khổ thì hãy tìm đến Ban Caritas và nhất là hãy chạy đến với “Ông Trời” để được trợ giúp. Ngài khẳng định với cộng đoàn: “Người nghèo này kêu lên và Chúa lắng nghe họ”…
Sau đó, ĐGQ đã tuyên bố khai mạc “Chợ phiên nắng sớm”. Cùng với đoàn lân, quý Đức Cha, cha GĐ Caritas đã dẫn mọi người bước vào phiên chợ. Phiên chợ sáng nay có 6 quầy hàng, với những thực phẩm thiết yếu do các nhà hảo tâm tài trợ. Với những phiếu nhận được từ BTC, các tham dự viên đã có những giỏ quà đầy ắp yêu thương.
Phiên chợ kết thúc, mọi người trở về chỗ ngồi theo khu vực đã quy định để cùng dùng cơm trưa với ĐGQ Giuse. Sự tiếp đón và phục vụ tận tình của các tình nguyện viên cùng với những món ăn ngon đã mang đến niềm vui cho tất cả những người tham dự. Một bầu khí thân thương cùng những tiếng nói cười rộn rã ngập tràn khắp các bàn ăn. Sau bữa ăn, ĐGQ đã đến các bàn tiệc, trao tặng mỗi tham dự viên một phong bì, với số tiền là 300.000 đồng.
Ngày hội đã được khép lại vào lúc 12g00. BTC và các tình nguyện viên lại bồng bế các anh chị em khuyết tật và tiễn tham dự viên ra tận xe. Niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt của từng người. Cả không gian Tòa TGM ngập tràn tình yêu thương và niềm hạnh phúc. Giờ đây, niềm vui không chỉ có nơi những người được nhận mà niềm vui ấy còn lan tỏa đến BTC, các nhà hảo tâm, tình nguyện viên…, bởi vì niềm vui đích thực của người Kitô hữu là chia sẻ cho những người khốn khó những gì đã nhận được từ Chúa.
NGÀY THẾ GIỚI NGƯỜI NGHÈO LẦN II
Nguồn: http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20181120/44585

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

Thư Thông báo của Đức cha Chủ tịch Hội đồng Giám mục về Tân Tổng giám mục Hà Nội

Thư Thông báo của Đức cha Chủ tịch Hội đồng Giám mục về Tân Tổng giám mục Hà Nội
WHĐ (19/11/2018) - Sau khi được tin Toà Thánh bổ nhiệm Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên làm Tổng Giám mục Tổng giáo phận Hà Nội, ngày 18/11, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, Chủ tịch Hội đồng Giám mục, đã gửi thư thông báo đến Cộng đồng Dân Chúa Việt Nam như sau:
        ↓

Phái đoàn TGP Hà Nội chào Đức tân TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Phái đoàn TGP Hà Nội chào Đức tân TGM Giuse Vũ Văn Thiên

10 giờ sáng ngày 19/11/2018, phái đoàn của Tổng Giáo phận Hà Nội gồm quý Cha trong Ban tư vấn và quý Cha quản hạt của 6 giáo hạt đã đến chào Đức tân Tổng Giám mục Giuse Vũ Văn Thiên tại Tòa Giám mục Giáo phận Hải Phòng.

Tại phòng khách trang trọng của Tòa Giám mục, Đức tân Tổng Giám mục Giuse niềm nở chào đón mọi người. Cha Giuse Maria Vũ Thanh Cảnh, đại diện cho phái đoàn đã bày tỏ niềm vui, sự cảm mến của TGP Hà Nội đối với vị chủ chăn mới.

Đáp lời, Đức tân Tổng Giám mục Giuse cho biết cảm xúc lo lắng của mình khi được Tòa Thánh bổ nhiệm vào sứ vụ này. Với ngài, Tổng Giáo phận Hà Nội nằm tại Thủ đô với nhiều công việc hệ trọng nên vai trò chủ chăn sẽ gặp nhiều thách đố. Kết lại những tâm tình chia sẻ, Đức tân Tổng Giám mục xin quý cha thuộc TGP Hà Nội và Giáo phận Hải Phòng cầu nguyện nhiều cho ngài trong hành trình mới. Ngài cũng ấn định cụ thể với phái đoàn về ngày giờ chính thức nhận sứ vụ theo luật định là vào lúc 10g00 sáng thứ Ba ngày 18/12/2018 tại nhà thờ Chính tòa Hà Nội.

Phái đoàn đã dùng bữa cơm thân mật cùng Đức tân Tổng Giám mục Giuse và quý Cha giáo phận Hải Phòng trước khi lên đường trở về. 

(Nguồn: BTT TGP Hà Nội)

ĐHY Charles Bo được bầu làm tân chủ tịch Liên Hội đồng Giám mục Á châu

ĐHY Charles Maung Bo

Ngày 16/11 vừa qua, ĐHY Charles Bo, Tổng Giám mục giáo phận Yangoon của Myanmar, đã được chọn làm tân chủ tịch Liên Hội đồng Giám mục Á châu, thay thế ĐHY Oswald Gracias sẽ mãn nhiệm vào cuối năm nay.

Trong khóa họp diễn ra tại Bangkok, Thái lan, Ủy ban trung ương của Hội đồng Giám mục Á châu đã chọn ĐHY Charles Bo, dòng Salediêng Don Bosco, HY đầu tiên người Myanmar và hiện là Tổng Giám mục giáo phận Yangoon của Myanmar, làm tân chủ tịch Liên Hội đồng Giám mục Á châu.

Từ ngày 01/01/2019, ĐHY Bo sẽ thay thế ĐHY chủ tịch Oswald Gracias người Ấn độ, Tổng Giám mục giáo phận Bombay, người sẽ hết nhiệm kỳ vào ngày 31/12 năm nay.

ĐHY Charles Bo sinh ngày 29/10/1948 tại làng Monhla, tổng giáo phận Mandalay. Ngài theo học tại chủng viện Nazarét của Anisakan, ở Pyin Oo Lwin, từ năm 1962 đến 1976. Được thụ phong linh mục tại Lashio, bang Shan ngày 09/04/1976. Từ năm 1976-1981, ngài là cha sở của Loihkam và từ 1981-1983, cha sở của Lashio. Từ năm 1983-1985 ngài là nhà huấn luyện tại chủng viện Anisakan.

Ngài được bổ làm giám quản tông tòa của Lashio từ năm 1985-1986 và phủ doãn tông tòa từ 1986-1990. Khi Lashio được nâng lên thành giáo phân vào ngày 07/07/1990, ngài được bổ nhiệm làm giám mục tiên khởi của tân giáo phận. Ngày 13/03/1996, thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô bổ nhiệm ngài làm giám mục Pathein. Ngày 24/05/2003, ngài được bổ làm giám mục Yangoon.

Từ năm 2000-2006 ngài là chủ tịch Hội đồng Giám mục Myanmar và ngày 221/10/2015 ngài được vinh thăng Hồng y, trở thành vị Hồng y tiên khởi của Myanmar. Ngày 14/07/2018, ĐTC Phanxicô bổ nhiệm ngài làm chủ tịch thừa ủy của Thượng HĐGM thế giới lần thứ 15 về Giới trẻ, Đức tin và Phân định ơn gọi.

Hồng Thủy - Vatican

Hãy lấy điện thoại thông minh ra khỏi con cái của bạn

Hãy lấy điện thoại thông minh ra khỏi con cái của bạn

Ngày nay, trong việc giáo dục không phải là người lớn giáo dục con cái mà chính xác là ngược lại. Trong khi điện thoại không chuẩn bị cuộc sống cho trẻ em mà thay vào đó là đánh lạc hướng chúng. Trên đây là nhận định của báo «Neue Zürcher Zeitung», Thụy Sĩ.

Điện thoại thông minh cho trẻ em: có hay không?

Điện thoại thông minh cho trẻ em: có hay không? Câu hỏi này hiện đang gây chia rẽ ý kiến của nhiều bậc cha mẹ. Sự lúng túng, bối rối phát triển cùng với sự lan truyền của các thiết bị, và sau khi người lớn bây giờ nó ảnh hưởng đến trẻ em. Cuối cùng nó là hiệu ứng mạng áp đặt sắc điệu. Càng nhiều người có một trong những thiết bị này thì càng có nhiều người nghĩ họ cần nó. Nhưng cuộc thảo luận được tiến hành một cách hời hợt, hoặc thế nào là một câu hỏi chủ yếu của thời đại kỹ thuật số: bạn nghĩ gì về tiến bộ? Thay vào đó bạn nên hỏi: điện thoại thông minh đã cung cấp cho trẻ em những gì và đã lấy những gì nơi chúng?

Một cuộc xung đột xuất hiện ở đây vượt ra ngoài câu hỏi liệu một chiếc máy tính bỏ túi giá trị phải nằm trong tay của một đứa trẻ mười tuổi. Câu hỏi trung tâm là các thông số của giáo dục, và chúng đã di chuyển rất nhiều. Lỗi này không phải là những đòi hỏi của trẻ em, mà là thái độ của cha mẹ. Lợi ích của trẻ em đối với một số người không còn có nghĩa là làm điều tốt nhất cho trẻ em hoặc ủng hộ sự phát triển của chúng, nhưng chỉ đơn giản là làm những gì trẻ em muốn.

Thảo luận về mối liên hệ với thế giới của ngày mai, mà dường như không muốn bỏ lỡ chuyến tàu, là chỉ là một cái cớ

Ngày nay, không phải là cha mẹ giáo dục con cái của họ, nhưng ngược lại. Cha mẹ che giấu sự thiếu hiểu biết của họ về những nguy hiểm và tác dụng phụ của việc sử dụng điện thoại thông minh quá sớm đằng sau ảo tưởng rằng con cái của họ bằng cách nào đó gần gũi sớm với phương tiện này sẽ biết thêm về nó.

Vai trò của cha mẹ

Sau thời đại “cha mẹ-máy bay trực thăng”, người không bao giờ mất tầm nhìn đến đứa trẻ, và “cha mẹ - xe ủi đất”, những người loại bỏ tất cả các vấn đề để đứa trẻ không bao giờ học cách đối diện với chính mình, bây giờ đến giai đoạn “cha mẹ-hướng dẫn”, những người cảm thấy họ phải đọc tất cả mong muốn từ đôi mắt của đứa trẻ.

Chúng ta không ảo tưởng: Đằng sau việc từ chối giáo dục kỹ thuật số, trong sự phân tích cuối cùng đó là mong muốn sự thoải mái của cha mẹ. Tuy nhiên, dán nhãn tiêu thụ và giải trí như phương pháp sư phạm cũng vô dụng như trong quá khứ về cuộc tranh luận việc tiêu thụ truyền hình hoặc trò chơi điện tử.

Cuộc trò chuyện về kết nối với thế giới của ngày mai, mà dường như không thể bị mất, chỉ là một cái cớ. Các điện thoại thông minh không chuẩn bị trẻ em cho cuộc sống, nhưng thay vì đánh lạc hướng. Nhiều trẻ em tự cô lập, bởi vì các em không thấy nhiều ý nghĩa trong kinh nghiệm chung.

Những người vận động hành lang kỹ thuật số thường phản ứng xúc phạm trước những lời chỉ trích về điện thoại thông minh; bản thân họ xem cuộc tranh luận là ngược dòng và đầu độc. Bởi vì, trẻ em phải được sử dụng như vật thí nghiệm cho sự lạc quan ngây thơ của những người lớn hơn không được hiểu. Sự phụ thuộc vào ứng dụng hiện không chỉ hỗ trợ các nhà phê bình, mà còn là những người xây dựng chính bản thân. Có lẽ từ một quảng cáo không được mong đợi một bình luận xã hội, nhưng ít nhất anh ta cống hiến một số điểm phê bình, mà nhiều hơn hiện tại so với kiểu tóc của riêng mình.