Ý cầu nguyện tháng

- Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 10:

Cầu cho sứ vụ của người giáo dân trong Giáo Hội:
Xin cho các Kitô hữu giáo dân, cách riêng là phụ nữ, khi đã lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, có thể tham gia nhiều hơn vào các cơ quan hữu trách của Giáo Hội.

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019

Tin Mừng Chúa nhật 3 Phục Sinh - Năm C

05-05-chua-nhat-iii-phuc-sinh-nam-c

Phúc Âm: Ga 21, 1-14 {hoặc 1-19}
"Chúa Giêsu đến, cầm bánh và cá trao cho họ ăn".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: "Simon-Phêrô, Tôma (cũng gọi là Ðiđymô), Nathanael quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đệ khác nữa đang ở với nhau. Simon Phêrô bảo: "Tôi đi đánh cá đây". Các ông kia nói rằng: "Chúng tôi cùng đi với ông". Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người liền hỏi: "Này các con, có gì ăn không?" Họ đồng thanh đáp: "Thưa không". Chúa Giêsu bảo: "Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được". Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người môn đệ Chúa Giêsu yêu liền nói với Phêrô: "Chính Chúa đó". Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.

Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: "Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây". Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách. Chúa Giêsu bảo rằng: "Các con hãy lại ăn". Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi "Ông là ai?", vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Ðây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với các môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.

[Vậy khi các Ngài đã điểm tâm xong, Chúa Giêsu hỏi Simon Phêrô rằng: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy". Người lại hỏi: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy". Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thật, Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến". Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời ấy đoạn, Người bảo ông: "Con hãy theo Thầy".]

Điện thư Đức Thánh Cha chúc mừng tân Hoàng đế Nhật Bản

Nhật Hoàng Naruhito lên ngôi

Nhân dịp Nhật Hoàng Naruhito lên ngôi, Đức Thánh Cha Phanxicô gởi điện thư chúc mừng.

Gởi Hoàng đế Naruhito của Nhật Bản

Tôi xin gửi đến ngài Hoàng đế lời chào thân ái và những lời chúc tốt đẹp nhất nhân dịp ngài trọng thể lên ngôi, và tôi cầu nguyện cho ngài để ngài luôn nhận được món quà khôn ngoan và sức mạnh trong việc phục vụ cống hiến cho quốc gia. Tôi cũng cầu xin phúc lành bình an và thịnh vượng của Thiên Chúa xuống trên các thành viên của Hoàng gia và tất cả người dân Nhật Bản.

PHANXICÔ, Giáo Hoàng

Các giám mục Hàn Quốc phản đối việc sửa luật về phá thai

Các giám mục Hàn Quốc phản đối việc sửa luật về phá thai

Các giám mục Hàn Quốc bày tỏ sự “hối tiếc sâu sắc” đối với quyết định của Tòa hiến pháp đi ngược với luật cấm phá thai. Khoản luật cấm phá thai đã được thông qua năm 1953 và vẫn còn hiệu lực. Tuy nhiên, hôm 11/4 vừa qua, Toà hiến pháp đã thông qua án lệnh xem “việc cấm chấm dứt thai kỳ tự nguyện là vi hiến”. Theo quy định hiện hành, phụ nữ có thể bị phạt và bị cầm tù vì phá thai, ngoại trừ các nạn nhân của bạo lực, loạn luân hoặc bị đe dọa tính mạng. Tòa án yêu cầu viết lại luật này vào năm 2020.

Tuyên bố được ký bởi Đức TGM Igino Kim Hee-jung, chủ tịch HĐGM Hàn Quốc gởi cho hãng tin Fides của Bộ Truyền Giáo rằng: “Bản ánÁn lệnh của Tòa Hiến pháp phủ nhận quyền cơ bản để thai nhi được sống, một sự sống không có khả năng tự vệ.” Thêm vào đó, “án lệnh này quy định trách nhiệm việc mang thai ngoài ý muốn chỉ đối với phụ nữ, và loại trừ một cách bất công quyền được nói của người nam.”

Tuyên bố viết: “Phá thai là một tội vì giết chết một sự sống vô tội trong bụng mẹ dù bất cứ lý do gì: đây là giáo huấn của Giáo hội Công giáo, và không thể biện minh cho một thực hành như thế”.

Các Giám mục nhấn mạnh rằng, “Giáo hội Công giáo Hàn Quốc sẽ tiếp tục trợ giúp và hỗ trợ những người nam nữ, khi thấy mình tuyệt vọng, bị cám dỗ cân nhắc việc phá thai, để họ giữ lấy sự sống.” Các giám mục cũng xác quyết: “Chúng tôi luôn mở cửa đón tiếp những phụ nữ đau khổ cả về tinh thần, lẫn thể lý và thiêng liêng, và mong muốn được hòa giải và chữa lành vết thương phá thai trong quá khứ.”

Các Giám mục xác nhận rằng Giáo hội sẽ làm mọi cách trong khả năng để “bảo vệ và thăng tiến sự sống” và nhắc nhớ rằng “bảo vệ sự sống từ khi thụ thai là trách nhiệm của mọi người trong xã hội.” Giáo hội Hàn Quốc thúc giục các lập pháp và hành pháp của đất nước đưa ra các khoản luật để khuyến khích cả nam lẫn nữ, trong hoàn cảnh khó khăn, để họ chọn lấy sự sống thay vì sự chết,” qua đó có thể giúp họ tránh phá thai. (Agenzia Fides 12/4/2019)

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2019

Đức Hồng y Tagle, từ gia đình nghèo ở Phi Luật Tân đến chức hồng y


Tổng Giám mục giáo phận Manila, Phi Luật Tân từ năm 2011, hồng y Tagle có một nhân cách đáng kinh ngạc. Dù được thăng chức nhanh trong Giáo hội nhưng hồng y không đánh mất tính đơn sơ của mình. Trong quyển sách-phỏng vấn xuất bản tháng 3 vừa qua, ngài kể về những gì ngài được nung nấu trong lòng và cuộc chiến cho những người khiêm hèn nhất.

Người tin cậy của Đức Phanxicô, hồng y Luis Antonio Tagle, 61 tuổi, Tổng Giám mục giáo phận Manila, Phi Luật Tân đã từng biết Đức Gioan-Phaolô II và Đức Bênêđictô XVI. Hiện nay ngài là một trong các nhân vật mạnh nhất của Giáo hội. Ngài đứng đầu một giáo phận có hơn 3 triệu giáo dân nhưng vẫn giữ thái độ khiêm tốn mà nhiều người đã biết đến ngài. Tu sĩ Enzo Bianchi, nhà sáng lập cộng đoàn Bose nói về ngài: “Hồng y Tagle là người rao giảng Tin Mừng, ngài thật sự biết kể về Chúa Giêsu Kitô”. Trong quyển sách “Chúa không quên người nghèo”, một quyển sách-phỏng vấn xuất bản tháng 3 năm 2019, Chito – biệt dang quen thuộc của ngài và chính ngài cũng tự giới thiệu mình trên tài khoản Twitter như thế – kể quá trình của mình, từ tuổi thơ ấu trong một gia đình đơn sơ đến cuộc chiến cho những người sống bên lề.

Tông đồ của “lòng mộ đạo bình dân”

Vị “hoàng tử của Giáo hội này không thích hào hoa của giáo hội”, ngài kể trong lời mở đầu quyển sách, ngài đã gặp Chúa từ khi còn nhỏ. Ngài viết: “Trước hết, tôi được sống đức tin trong gia đình. Gia đình tôi là một gia đình bình thường gồm những người làm việc cực nhọc và đã dạy cho tôi các giá trị đơn giản: đức tin, gia đình, tình yêu cho Giáo hội, giáo dục, các nguyên tắc lành mạnh”. Là người Phi Luật Tân, ngài thấm đậm văn hóa gốc của mình và là tông đồ của cái được gọi là “lòng mộ đạo bình dân”. Một lòng mộ đạo mà mà theo ngài nói lên đức tính liên kết các tầng lớp xã hội khác nhau. “Theo tôi, hình thức tham dự lớn nhất của giáo dân vào đời sống đức tin được thể hiện qua lòng mộ đạo bình dân này. Hơn nữa, được thể hiện qua lòng mộ đạo bình dân này, chúng ta chứng kiến một sự pha trộn xã hội giữa người nghèo và người giàu. […] Dưới nhiều hình thức khác nhau, lòng mộ đạo bình dân trở nên nơi biểu tượng cho đức tin và văn hóa gặp nhau”

Một hành trình đầy trắc trở

Xuyên suốt quyển sách, hồng y kể các hình ảnh khác nhau đã cảm hứng cho ngài qua năm tháng. Trong số các hình ảnh này có linh mục Redentor Corpuz ở giáo xứ của ngài khi ngài còn nhỏ. Việc bổ nhiệm ngài về một giáo xứ nghèo của giáo phận đã làm cho linh mục trẻ Chito đặt câu hỏi về tinh thần phục vụ cho người khốn cùng nhất, ngạc nhiên thấy mình đứng trước “một cuộc sống hy sinh, với chọn lựa hết lòng cho người nghèo, cho giáo xứ mà mình đang sống”. Con đường đi đến chức thánh của ngài không phải là con đường thẳng.

Tin chắc mình sẽ thành bác sĩ, từ tuổi vị thành niên, linh mục tương lai đã chú ý đến ngành y trước khi trượt kỳ thi tuyển vào chủng viện, nhưng cuối cùng nhờ vào sự chấp thuận giờ cuối, ngài được nhận vào chủng viện. Tất cả các bạn đồng khóa với ngài, chỉ có ngài là người duy nhất được chịu chức. Chúa đã ghé mắt đến! Và dấu hiệu này kéo theo dấu hiệu kia, hồng y Tagle người không thiếu tính hài hước, ngài vui vẻ kể ngày chịu chức của mình vào một ngày giông bão rất mạnh: “Với tất cả các điều kiện thời tiết khó khăn này, suy nghĩ đầu tiên của tôi là: hoặc gió này là gió của sự hiện diện Chúa Thánh Thần hay gió này là gió của quỷ muốn ngăn không cho tôi chịu chức”.

Giáo dục và sứ vụ

Là linh mục trẻ trong một đất nước suy yếu bởi chế độ độc tài của tổng thống Marcos, ngài được giao nhiệm vụ đào tạo chủng sinh. Mang tâm hồn nhà giáo trong lòng, ngài tận tâm lo cho các chủng sinh và tháp tùng họ rất hiệu quả. Đối với ngài, nhà đào tạo giỏi là người “có kiến thức và kiên quyết nhưng cũng là người có lòng nhân” và “cũng vừa là người đồng hành, người cha, người anh” với chủng sinh, nhưng phải tránh cạm bẫy của việc khép lòng, vì đây là “một trong các nguy hiểm lớn nhất, ngăn không hướng dẫn được người trẻ đến sự trưởng thành trọn vẹn và đầy đủ”. Và rồi người có tinh thần mục tử trong lòng này là giám đốc Caritas Quốc tế, ngài kể cuộc chiến đấu của mình cho những người khốn cùng nhất. Một trận chiến ngài nắm được ý nghĩa khi ngài còn học thần học ở Mỹ. Kinh nghiệm làm thiện nguyện viên ở các nữ tu Dòng Mẹ Têrêxa bên cạnh những người vô gia cư, những người bị bệnh sida đã giúp cho ngài thấy điều cốt tủy: “Nhờ vào kinh nghiệm này, tôi không những chạm đến vết thương của những người bệnh mà còn chạm đến vết thương của gia đình họ. […] Với tôi, việc ngồi bên cạnh giường bệnh của họ, thường là những người sống cô độc là một kinh nghiệm tôn giáo thực sự”. Một nhân chứng vững mạnh cho Tin Mừng. 

Chúa không quên người nghèo 
(Dieu n’oublie pas les pauvres, Luis Antonio Tagle, nxb. Cerf, tháng 3 2019)


fr.aleteia.org, Rachel Molinatti, 2019-05-01
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Xin đọc thêm: Từng nói không với ơn gọi linh mục, nhưng giờ là hồng y có khả năng được bầu làm giáo hoàng

Vài suy tư từ sự kiện tòa tháp đôi đến nhà thờ Đức Bà Paris

Chúng ta đã biết biến cố khủng bố tòa nhà tháp đôi của Mỹ 11.09.2001 và gần đây, vụ cháy tại nhà thờ Đức Bà Paris 15.04.2019. Một bên là biểu tượng cho đỉnh cao văn minh nhân loại, còn bên kia là đặc trưng của Kitô giáo nói riêng và là gia sản chung của nền văn hóa Châu Âu. Một đàng thuộc vật chất, đàng kia thuộc tinh thần nhưng cả hai cùng chung một điểm kết là những cuộc trở về với giá trị tinh thần và tôn giáo của một số người được các bài báo ghi nhận. Chúng ta mượn những biến cố quan trọng này để suy tư về cách Thiên Chúa hành động trong thế giới hiện đại này trong Mùa Phục Sinh.
Một vài ghi nhận về tình hình tôn giáo sau biến cố khủng bố 11.09.2001 tại Mỹ. Tờ báo Wall Street Journal cho biết rằng số người quan tâm theo dõi các chương trình tôn giáo trên Truyền hình Mỹ đã tăng lên vùn vụt. Những cuộc thăm dò còn cho thấy số người đi nhà thờ cũng tăng lên nhiều. Chẳng hạn ở Anh: Tại nhà thờ chính toà Winchester, con số tăng là 60%. Việc đọc kinh tại các nơi công cộng, kể cả các cơ sở như trường học, hội đồng thành phố, cơ quan lập ở Hoa Kỳ cũng vậy. Nói chung, người ta quan tâm hơn đến tôn giáo. Bài báo còn viết: “Ngay cả một số người vô thần hình như cũng đã tìm thấy Thiên Chúa“. Ngoài ra, chúng ta phải nhắc đến một số lớn trong họ muốn trở về với những giá trị truyền thống như gia đình, tình bạn, tôn giáo…Cụ thể như trường hợp của một thanh niên đã phát biểu sau biến cố kinh hoàng này: Trước biến cố này xảy ra, tôi đã có ý định ly dị với vợ, giờ đây, tôi đã thay đổi với ý thức rằng không gì giá trị bằng gia đình. Và còn nhiều chứng từ khác nữa.
Có thể nói, tòa Tháp Đôi này đã từng là niềm tự hào và kiêu hãnh của người Mỹ nói riêng và của thế giới nói chung. Nơi đây, có những con người được kính trọng và ngưỡng mộ vì đã cống hiến cho sự tồn tại và phát triển cho nền văn minh cả nhân loại. Cũng nơi ấy, tòa tháp đôi chọc thẳng trời tượng trưng cho những bộ óc siêu việt muốn đặt mình làm thượng đế hầu biến đổi số phận con người. Rằng: mọi sự đều được giải quyết bằng tiền và những gì không song phẳng bằng tiền thì lại được thanh toán bằng rất nhiều tiền. Tắt một lời, tiền là giải pháp cho mọi vấn đề trong xã hội đề cao duy vật đến mức vô thần. Và rồi, cuộc khủng bố đã quét sạch hàng ngàn mạng sống trong tích tắc khiến bộ kiểm soát an ninh cũng chẳng kịp trở tay. Lúc đó, nhiều người đã ngộ ra rằng đời sống con người thật vô nghĩa khi bám vào vật chất và nền khoa học tân tiến như hiện nay.
Nếu ngày xưa, Thiên Chúa đã ngăn chặn việc xây dựng tháp Baben khi làm cho ngôn ngữ họ bất đồng, đã triệt hạ những âm mưu đen tối muốn ngạo với Trời bằng một cuộc chia rẽ họ với nhau, thì ngày nay, Ngài đã thanh tẩy nhiều người ngang qua những tên khủng bố. Tất nhiên, không ai lại có thể giải thích rằng Thiên Chúa là nguyên nhân của vụ sát hại đẫm máu này, nhưng Ngài đã rút ra sự lành từ sự dữ do chính con người lạm quyền tự do gây nên cho nhau. Có một đường thẳng được vẽ từ những đường cong do sai lầm của con người, từ đó, nhiều người không còn quá bám víu vào vật chất mà quay trở về với tôn giáo. Có thể nói, đây là nhu cầu thiết yếu của tinh thần con người. Nếu như thể xác cần đến thực phẩm để đáp ứng và thỏa mãn nhu cầu tự nhiên thế nào thì linh hồn cũng cần được “nghỉ yên” trong Chúa như vậy, vì con người vốn là một tinh thần nhập thể,  một hữu thể mang tính tôn giáo.
Phải chăng chính khi con người chứng kiến bao cái chết của người thân mà đã phản tỉnh, nghĩ đến cái chết của mình một ngày nào đó để khả dĩ buông bỏ những đam mê quyền lực và tiền tài ? Những tài năng vốn là quà tặng Thiên Chúa ban để con người hưởng nhờ hầu phục vụ mọi người và qui hướng về Ngài nhưng con người đã xa rời “quỹ đạo” đó mà đề cao cái tôi của mình. Thiết tưởng, chúng ta cần nghe lời khuyên của Đức Phanxicô trong tông huấn Đức Kitô Hằng Sống (Christus Vivit) rằng: “Niềm tin vào Đức Giêsu dẫn tói niềm hy vọng to lớn hơn, cho ta một sự chắc chắn không dựa trên các phẩm chất và năng khiếu của mình, nhưng dựa trên lời Thiên Chúa, trên lời mời gọi đến từ Ngài” (số 141). Lời mời gọi đến từ Ngài là gì nếu không phải là hãy lo cho mình và mọi người được cứu độ nhờ vào tài năng Ngài ban, chứ không phải bám chặt vào chúng để làm phình to cái tôi của mình. Chúng ta đừng quên rằng Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Ngài có thể dùng tay con người để phá hủy những tòa nhà chọc trời mà cho phát sinh từ đó, những tâm hồn khiêm nhu biết quy hướng mọi sự về Chúa, và nếu có sự tự hào nào thì cũng hãy tự hào trong Ngài. Đó là điều thánh Phaolô đã trải nghiệm từ sau cuộc ngã ngựa trên đường Đa mát.
Còn nghĩ về vụ cháy tại nhà thờ Đức Bà Paris vào dịp Tuần Thánh thì có lẽ mọi cảm xúc nơi chúng ta cứ như mới đây. Mọi sự trở nên sống động từ những đoàn người tụ tập nhau cầu nguyện với tâm tình tiếc thương cho một phần gia sản tôn giáo đã bị thiêu rụi, nhưng thật ra, họ cần nhận biết và cầu nguyện cho một phần cảm thức tôn giáo bên trong đã bị tục hóa từ lối sống vật chất hưởng thụ.
Ở đây, chúng ta cần nhắc lại lời cảnh báo của Vị Cha Chung trong tông huấn mới này rằng ngày nay người ta đề cao một thứ linh đạo không có Thiên Chúa ( x. Christus Vivit số 184). Nghĩa là Thiên Chúa không hiện hữu hoặc Ngài có đó nhưng chẳng tác động và ảnh hưởng gì đến đời sống con người. Từ đó, con người sùng bái vật chất và tôn vinh các khoa học kỹ thuật. Thật vậy, mọi sự nơi con người từ những đòi hỏi vật chất đến các nhu cầu tinh thần đều được đáp ứng và thỏa đáng trong thế giới này, thiên đàng tại thế là vậy !
Lúc này, Chúa đã dùng một cơn hỏa hoạn để thức tỉnh lòng người, và cảm xúc ấy còn đọng lại qua lời Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron nói tại hiện trường và trên Twitter: “Nhà thờ Đức Bà là lịch sử của chúng tôi, là văn hoá của chúng tôi, một phần tâm linh của chúng tôi, là nơi tổ chức các sự kiện lớn của chúng tôi, bệnh dịch, chiến tranh, sự tự do, tâm chấn của cuộc sống chúng tôi […] Như tất cả đồng bào, tôi rất đau buồn khi thấy một phần trong chúng ta bị thiêu rụi.” Có lẽ, chính khi nhận ra một phần trong chúng ta bị thiêu rụi mà họ khát khao được chữa lành.
Thật vậy, họ đã sống trong một xã hội tân tiến với mọi nhu cầu đều được đáp ứng và ngay cả những bệnh tật hầu như đều được chữa lành và đẩy lùi nhờ nền y khoa hiện đại. Nhưng rồi, họ trở nên bất lực vì một nỗi đau tinh thần mà chỉ có một Đấng từ trời cao mới chữa lành được; khi ấy, họ bắt đầu quay về với tôn giáo. Quả thật, chỉ nơi Thiên Chúa và qua Giáo hội cách nào đó, con người mới khả dĩ được chữa lành từ bên trong. Người dân nước Pháp có thể cảm nhận một phần trong họ bị thiêu rụi, nhưng cũng đồng thời, trải nghiệm một tác động chữa lành đến từ Chúa, và một mầm sống được phát sinh từ đống đổ nát này; đó là nhu cầu cần được chữa lành và cứu độ đến từ Ngài.
Chúng ta cũng ghi nhận một sự biến đổi từ những người đã có thời gian bỏ nhà thờ và chỉ chuyên chăm việc bác ái bên ngoài. Một trong số họ nghĩ rằng không cần phải đến nhà thờ gặp gỡ Chúa mà chỉ cần gặp Ngài qua tha nhân và sống giới răn bác ái của Ngài là đủ. Tắt một lời, họ sống linh đạo thực hành không cần nhà thờ. Họ nghĩ rằng đi lễ cho lắm rồi về nhà lại cãi vã đôi co, chẳng bằng không cần đi lễ mà thực hành bác ái. Thử quan sát và đánh giá cách thực hành đạo của một số người xem sao: họ có làm việc thiện nguyện, bác ái chỗ này nơi khác, song họ chỉ chọn đối tượng mà họ thích, rồi những ai xem ra không đáp lễ họ một cách cân xứng, họ bỏ mặc…Vậy thử hỏi, họ làm thế vì Chúa hay vì cái tôi và cảm xúc nhất thời của họ. Đã đến lúc có một cuộc hỏa hoạn nhằm thiêu rụi nhà thờ nơi mà họ được múc đầy ơn thánh để có thể phục vụ vô vị lợi vì Chúa và vì các linh hồn, để rồi, họ nhận ra những quan điểm sai lầm đã tạo nên một lối sống như một phong trào cấp tiến. Họ nhân danh một thứ Đạo tại tâm mà bỏ qua hay xem nhẹ hoặc giản lược nghi lễ thờ phượng như cách thức diễn tả đức tin sống động. Thật vậy, việc đến tham dự thánh lễ tại các nhà thờ không chỉ diễn tả mầu nhiệm hiệp thông trong Giáo hội mà còn từ đó, chúng ta lãnh nhận các nguồn ơn từ các Bí tích mà Giáo hội dọn sẵn cho mọi con cái đến kín múc để khả dĩ mỗi người tiến vững và tiến mạnh trên hành trình dương thế. Hơn nữa, chúng ta đến đây để được đón nhận chính Chúa trong Bí tích Thánh Thể, từ đó, Chúa sẽ cùng hành động với ta, và ta sẽ phục vụ một cách quảng đại cả những người chúng ta không ưa thích và những kẻ thù. Thật vậy, chỉ những ai có sức mạnh của Chúa mới khả dĩ dễ dàng tha thứ và phục vụ cho những người ghét bỏ và mưu toan xâm hại đến mình. Đó là điều Chúa Giêsu đã làm gương khi chết để mang ơn cứu độ cho mọi người và cả những kẻ phản bội và giết Người.
Ngoài ra, chúng ta còn có thể ghi nhận ngay hôm sau vụ cháy, hình ảnh cây thánh giá rọi sáng còn nguyên vẹn giữa đống đổ nát đã làm cho nhiều người công giáo chấn động ở Pháp cũng như trên khắp thế giới. Cha xứ Pierre-Hervé Grosjean, giáo phận Versailles đã viết câu tweet: “Bức hình này đáng giá hơn tất cả các bài giảng”. Đúng vậy, phép lạ xảy ra hằng ngày trong đời sống chúng ta nhưng không phải ai cũng đọc ra được ý nghĩa của từng biến cố để nhận ra dấu chỉ yêu thương và quan phòng của Chúa ngõ hầu sống biến đổi bản thân mỗi ngày.
Thông thường những biến cố lớn ấy mới đánh động chúng ta, còn những chi tiết Chúa dùng nho nhỏ trong đời như dấu chỉ âu yếm của Người Cha nhân lành thì đôi khi chúng ta dễ dàng bỏ qua. Bởi vậy, chúng ta cần luyện cho mình một con tim nhạy bén như thánh Gioan tông đồ để nhận ra sự hiện diện của Chúa Phục sinh trong cuộc đời mình từ dấu chỉ ngôi mộ trống, hay mẻ cá lạ lùng ở biển hồ Tibêria…Thiết tưởng không còn cách nào khác tốt hơn ngoài việc “ngã mình vào ngực Chúa Giêsu” để có thể lắng nghe tiếng thổn thức của lòng Ngài và khám phá ra ơn gọi và kế hoạch của Ngài trong cuộc đời mình. Có thế, lời của Đức Phanxicô sẽ khích lệ mỗi người chúng ta, khi ngài nói: “Người lấp đầy đời sống chúng con với sự hiện diện vô hình của Người; các con đi đến đâu, Người cũng chờ đón các con ở đấy” (tông huấn Christus Vivit số 125).
EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.
(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

Hơn 3 triệu học sinh Tây Ban Nha chọn học môn tôn giáo

2019.04.25 Mario, a scuola con Gesù

Ủy ban Giáo dục của HĐGM Tây Ban Nha thông báo rằng trong niên khóa 2018-2019, có hơn ba triệu học sinh trên khắp Tây Ban Nha đã chọn học môn Tôn giáo tại các trường công, trường bán công và trường tư.

Theo dữ liệu thống kê của Ủy ban Giáo dục của HĐGM Tây Ban Nha, 50,86% học sinh tại các trường công chọn môn Tôn giáo, trong khi đó, có 90,05% tại các trường bán công và 71,64% tại các trường tư.

Trong hệ thống giáo dục Tây Ban Nha, môn Tôn giáo là môn bắt buộc dạy đối với các trường, nhưng các học sinh được tự do chọn môn này hay không. Theo Ủy ban Giáo dục, mặc dù có những khó khăn do việc giảng dạy về Tôn giáo", 62% học sinh đã chọn môn học này.

Giáo dục tôn giáo là quyền của phụ huynh

Trong một thông cáo, Ủy ban Giáo dục xác định: "Giáo dục tôn giáo ở trường thuộc quyền của phụ huynh muốn giáo dục con cái theo niềm tin tôn giáo của họ, một quyền được nhà trường và Nhà nước hỗ trợ, theo quy định của Hiến pháp Tây Ban Nha.

Ngoài ra, các Giám Mục đã thành lập Ủy ban Giáo dục và mời gọi các phụ huynh "bảo vệ quyền giáo dục con cái của họ theo niềm tin tôn giáo và luân lý đạo đức mà họ chọn". Các ngài cũng cám ơn và khuyến khích công việc của các giáo viên Tôn giáo, những người cung cấp cho người trẻ kiến thức về gốc rễ Kitô giáo của xã hội và đề xuất một ý nghĩa cho thực tại và cho sự hiện hữu của họ”.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2019

CHÚC MỪNG LỄ THÁNH GIUSE THỢ - Bổn mạng Giáo khu 2

Kết quả hình ảnh cho thánh giuse thợ

THÁNH GIUSE THỢ,
ngày 01/5

Viết về thánh Giuse, chúng ta như có một cái gì đó thật ngỡ ngàng về con người im lặng trầm lắng của Người. Nhưng, thánh Giuse lại là một Người đầy quyền thế trước mặt Chúa Giêsu đến nỗi thánh Têrêsa Avila đã cảm nghiệm sâu sắc về vai trò của thánh Giuse, Ngài viết:”…Trên trời thánh Giuse truyền lệnh hơn là van xin “. Hôm nay ngày 01/5, ngày Quốc Tế Lao Động, cũng là ngày thánh Giuse được tôn vinh làm Bổn Mạng giới lao động.

CON NGƯỜI CỦA THÁNH GIUSE : MỘT HUYỀN NHIỆM : Nói đến thánh Giuse, mọi người đều hiểu rằng thánh nhân là một con người hoàn toàn im lặng, hầu như không được các Tin Mừng ghi chép lại một lời nào do miệng Người thốt ra. Nhưng chính sự im lặng của thánh nhân giúp chúng ta nghiệm ra mầu nhiệm của Thiên Chúa. Thánh Giuse sở dĩ im lặng là để giúp nhân loại nhận ra rằng Thiên Chúa nói đã đầy đủ, bao gồm tất cả và thánh nhân không cần phải thêm gì vào Lời của Thiên Chúa.Thánh Giuse đã thinh lặng để chiêm ngắm mầu nhiệm Con Thiên Chúa. Suốt cuộc đời của Người ở làng quê Nagiarét, thánh nhân vẫn im lặng hơn là nói . Sự thinh lặng của thánh Giuse luôn mang ý nghĩa lớn lao về sự hiện diện và tác động của Thiên Chúa. Chúng ta có thể nói về thánh Giuse mà không sợ quá lời, Ngài thinh lặng trong chiêm niệm để Chúa Thánh Thần dẫn đưa cuộc đời Ngài và để Ngài hoàn toàn tự do hành động theo ý của Thiên Chúa. Đây là một điều kỳ diệu, một huyền nhiệm cao siêu của cuộc đời thánh Giuse. Thánh Giuse đã thinh lặng để lắng nghe, để đón nhận và để cho trái tim mới của mình hướng dẫn và chỉ bảo con đường của Ngài theo ý của Thiên Chúa. Đúng là thánh Giuse đã biết lắng nghe, biết mở rộng tấm lòng để sống hiệp thông với Thiên Chúa.

THÁNH GIUSE LÀ MẪU GƯƠNG LAO ĐỘNG: Theo Tin Mừng, thánh Giuse sống ở Nagiarét, làm nghề thợ mộc để nuôi sống bản thân và gia đình. Thánh Giuse đã sống đời lao động theo kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Bởi vì, việc nhập thể của Chúa Giêsu làm người để sống với, sống vì, sống cho nhân loại, cho con người mở ra cho thấy thế giới được Thiên Chúa cứu độ. Thế giới nếu không có sự hiện diện của Thiên Chúa, thế giới sẽ thiếu vắng và không được cứu độ. Việc lao động của con người nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Con người với những suy nghĩ, với sự thiện chí của mình đã không chỉ nghĩ đến lợi nhuận, nghĩ đến làm giầu và tích lũy của cải, vật chất, nhưng có rất nhiều người,nhiều nhóm, nhiều phong trào đã đưa lao động càng lúc càng tiến gần đến kế hoạch cứu rỗi của Thiên Chúa. Lao động sẽ không còn là đơn điệu, lập đi lập lại hàng ngày những công việc, những cách làm một cách máy móc, cho có lệ, qua loa để mau hết giờ để kiếm nhiều lợi ích, tiền của cho cá nhân, cho bản thân của mình, nhưng lao động theo mẫu của thánh Giuse là làm cho lao động mang một ý nghĩa cứu độ và phục vụ, lao động theo lời mời gọi của Thiên Chúa.

Thánh Giuse quả thực đã sống hoàn toàn theo tiếng gọi của Chúa và làm việc cũng theo tác động và lời mời gọi của Chúa. Do đó, ngày hôm nay, ngày Quốc Tế lao động chúng ta hãy cầu nguyện và noi gương bắt chước thánh Giuse sống, lao động theo đúng ý nghĩa lao động là góp tay làm vinh quang cho Thiên Chúa qua sự sáng tạo vũ trụ, con người và làm việc là để ơn cứu rỗi được chan hòa nơi thế giới này.

Lạy Thiên Chúa tạo thành trời đất, Chúa đã muốn cho con người lao động để tiếp tục công trình của Chúa. Xin nhận lời thánh cả Giuse chuyển cầu, cho chúng con biết noi gương Người để lại là chu toàn nhiệm vụ Chúa đã giao phó hầu được hưởng niềm vui, Chúa đã hứa cho tôi tớ trung thành 9 Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Giuse thợ ).

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT