Ý cầu nguyện tháng

- Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 1:

Cầu cho các Kitô hữu biết dấn thân đương đầu với những thách đố của nhân loại:
Xin cho các Kitô hữu một khi trung thành với giáo huấn của Chúa, biết dấn thân tái lập sự hiệp thông trọn vẹn trong Giáo Hội, và cộng tác với nhau để tích cực đối phó với những thách đố của nhân loại, bằng lời cầu nguyện và tình bác ái.

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Giới thiệu cuốn Giáo hội Công giáo Việt Nam Niên giám 2016


Giới thiệu cuốn Giáo Hội Công Giáo Việt Nam Niên giám 2016 
do Hội đồng Giám mục Việt Nam thực hiện



Kính thưa: Quý Hồng Y
Quý Đức Cha, Quý cha, Quý tu sĩ
và anh chị em tín hữu

Con xin thay mặt cho Ban Biên soạn và Thực hiện cuốn Giáo Hội Công Giáo Việt Nam Niên giám 2016 để giới thiệu về cuốn sách này.

1. Hình thức

Sách in khổ 16x25cm, dày 1.238 trang, trên giấy trắng với 32 trang in 4 màu. Bìa cứng, bao bên ngoài.

2. Nội dung

Sách gồm 3 phần: 50 chương.

Phần I (9 chương) trình bày về Giáo Hội Công Giáo toàn cầu:

Lịch sử, niên biểu, 266 giáo hoàng, các công đồng chung và các thượng hội đồng giám mục, phẩm trật, giáo triều Rôma, các tổ chức mới của Toà Thánh Vatican, các Giáo Hội Công Giáo Đông Phương, Giáo Hội Chính thống, các Giáo Hội Cải Cách và các tôn giáo khác, Đức Maria và bí mật Fatima nhân dịp kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra, số liệu về Giáo Hội Công Giáo của 207 quốc gia trên thế giới, lịch Phụng vụ 2017, thống kê Giáo Hội Công Giáo toàn cầu.

Phần II (14 chương) trình bày về Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trong dòng lịch sử:

Lược sử, niên biểu, các thánh tử đạo, GHVN và công cuộc Tân Phúc Âm hoá, danh sách các giáo phận, các giám mục, tổ chức Hội đồng Giám mục Việt Nam, các chủng viện và việc đào tạo chủng sinh, các dòng tu nam nữ và canh tân đời sống thánh hiến, các tổ chức Công Giáo Tiến hành (24), các dân tộc thiểu số và việc Tân Phúc Âm hoá, GHVN trong tình hiệp thông với các tôn giáo, Đức Maria là Mẹ Giáo Hội Việt Nam, các số liệu thống kê về Giáo Hội Việt Nam.

Phần III (27 chương) trình bày về Hiện tình Giáo Hội Công Giáo Việt Nam:

- 26 giáo phận trình bày về giáo phận của mình: lịch sử, hoạt động, danh sách các giáo xứ, giáo họ (3.000), danh sách và địa chỉ các linh mục (5.000), các cơ sở dòng tu trong giáo phận (1.000), số liệu thống kê của giáo phận.

- Chương cuối cùng, Cộng đồng Công Giáo Việt Nam hải ngoại: lịch sử, hoạt động, danh sách địa chỉ các cộng đồng và linh mục hải ngoại (1.000).

3. Lượng giá

Đây là một công trình biên soạn rất công phu của nhiều giám mục, linh mục và giáo dân chuyên môn để tổng hợp và mở ra một hướng mới cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam nhân dịp 400 Tin Mừng được chính thức loan báo ở Việt Nam (1615-2015).

4. Liên lạc

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn
Địa chỉ: 166F Bùi Thị Xuân, P. Phạm Ngũ Lão, Q.1, TP.HCM, Việt Nam.
ĐT: 0908 411106
Email: antnnson1948@yahoo.com

5. Phát hành

- Dự kiến ngày 20/1/2017 sẽ bắt đầu phát hành.
- Giá bìa: 250.000 VND/cuốn.
- Các giáo phận, dòng tu, tổ chức đăng ký mua tập thể được giảm 20% (tương đương 200.000đ/cuốn).
- Sách có bán tại nhà sách Hoàng Mai (địa chỉ: 736/79 Lê Đức Thọ, P.15, Gò Vấp, TP.HCM. ĐT: 08 3996 1289) và một số nhà sách Công Giáo khác.
- Quý Giáo phận, Quý cơ sở, Quý cha, cá nhân muốn chuyển sách tới nhà, xin vui lòng chịu tiền chuyên chở.

6. Cảm ơn và cầu chúc

Chúng con chân thành cảm ơn mọi người đã đóng góp vào việc biên soạn, sửa chữa, kiểm duyệt và thực hiện cuốn Niên Giám này. Chúng con trân trọng giới thiệu cuốn Niên Giám này như một quà Tết của Hội đồng Giám mục Việt Nam gửi đến cộng đồng Dân Chúa.

Kính chúc Quý Hồng Y, Quý Đức Cha, Quý cha, Quý tu sĩ và anh chị em tín hữu tràn đầy ơn thiêng, niềm vui, hạnh phúc trong Năm Mới và Tết Đinh Dậu sắp đến.

Ngày 16/1/2017

Kính thư,

TM. Ban Biên soạn và Thực hiện
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn

Nguồn: http://vietcatholic.net/News/Html/212849.htm 

Linh mục đoàn Tổng Giáo phận Sài Gòn họp mặt Tất niên và chúc Tết ĐTGM, ĐHY, Đức cha phụ tá Giuse

WGPSG – “Anh em linh mục chúng con hôm nay qui tụ cùng nhau dưới mái nhà chung này để cùng mừng tuổi, cầu nguyện thật nhiều cho Đức Hồng y, Đức Tổng Giám mục và Đức cha phụ tá. Sự hiện diện của Đức Hồng y như nâng đỡ tinh thần cho anh em chúng con, chúng con hứa sẽ cộng tác chặt chẽ hơn với Đức Tổng trong công việc chung của Giáo phận, nhân dịp cuối năm chúng con cũng xin lỗi Đức Tổng và quí Đức cha về những lỗi lầm thiếu sót ít nhiều đã làm cho các Đấng Bề Trên buồn phiền. Xin Đức Tổng và quí Đức cha cũng cầu nguyện nâng đỡ nhiều cho anh em linh mục chúng con”. – Đó là những lời hết sức chân thành mà cha Tổng Đại Diện Inhaxiô Hồ Văn Xuân, đại diện cho quý cha của 203 giáo xứ trong Tổng Giáo phận Sài Gòn dâng lên quí Đức cha trong ngày họp mặt Tất niên và chúc Tết vào lúc 10g30 Thứ Ba ngày 18/01/2017 tại Tòa Tổng Giám mục Sài Gòn.
Trong phần đáp từ, Đức Hồng y cám ơn quý cha đã gửi lời chúc Tết nhân dịp Năm Mới sắp đến. Ngài cũng gửi lời chúc tuổi hai Đức cha và cách riêng đến cá nhân từng cha một trong Tổng Giáo phận và cầu chúc cho quý cha luôn bước theo Chúa mỗi ngày một gần hơn.
Ngỏ lời với quí cha nhân ngày cuối năm, Đức Tổng Giám mục “cám ơn sự cộng tác tích cực của quí cha trong một năm qua. Những điều chưa được, cần điều chỉnh lại. Xin kính chúc quí cha Năm Mới mạnh khỏe, vui tươi, hăng hái trong sứ vụ và nhất là không có điều gì phải buồn.”
Đáp lại lời chúc của quí cha, Đức cha phụ tá Giuse chia sẻ ngài mới nhận chức giám mục được hơn 5 tháng, và cũng nhận thấy công việc của giáo phận rất nhiều. Ngài cám ơn sự hỗ trợ của quí cha. Nhân dịp qui tụ đông đủ quí cha, ngài thông báo nhờ quí cha giúp đỡ anh chị em di dân trong việc học giáo lý dự tòng. “Vì số lượng rải rác và đặc thù thời gian học của anh chị em di dân nên các giáo xứ khó tổ chức các lớp giáo lý dành cho anh chị em di dân. Vậy khi có anh chị em di dân nào xin theo học giáo lý, kính nhờ quí cha báo lại cho cha quản hạt, hoặc Ban Mục vụ Di Dân hay Văn phòng đặc trách Tu sĩ để giúp đỡ cho nhu cầu đức tin của anh chị em di dân.”
Buổi họp mặt Tất niên và chúc Tết của linh mục đoàn kết thúc sau bữa cơm ấm cúng quanh vị Cha Chung của Giáo phận, chia sẻ tình huynh đệ Agapê với nhau.
LINH MỤC ĐOÀN HỌP TẤT NIÊN

Tiếng nói Công giáo đào tạo giáo dân trình bày trước truyền thông


fr.aleteia.org, Clémence Lescuyer, 2017-01-17

Tiếng nói Công giáo đào tạo giáo dân để giáo dân có thể trình bày trước truyền thông

Bạn không còn sợ làm chứng cho đức tin của mình!

Bạn có biết sợ máy cà-phê là gì không? Không phải sợ chính cái máy, nó tương đối vô hại, nhưng sợ các câu chuyện quanh cái máy, trong trường đại học, trong các văn phòng… Các chủ đề thời sự người này người kia bàn tán và rồi cuối cùng quay qua tranh luận về chuyện mà mọi người đều đồng ý, kiểu: “Đó, lại nghe nói về Giáo hội, thể chế lỗi thời-ghét đàn bà-tách rời thực tế-tín điều-thích giữ bí mật”.

Tránh tranh luận

Là người công giáo, tôi không đặc biệt quan tâm đến các tranh luận về ý tưởng, nó có nguy cơ dẫn đến mọi người tấn công một người, kiểu ai cũng đồng ý về chuyện này, khi đó tôi chỉ muốn quay gót. Ngắn gọn, tôi không thích máy cà-phê, và cho đến một ngày gần đây, tôi còn sợ mọi tranh luận nhóm chung quanh chuyện Vatican và các chuyện làm không tốt của Vatican.

Đào tạo các giáo dân để họ biết lên tiếng

Đó là trước khi tôi biết đến Tiếng nói Công giáo (CathoVoice). Khi nghe nói đến sáng kiến này, sáng kiến đào tạo giáo dân biết lên tiếng trước truyền thông, để làm chứng trong vai trò là người công giáo về các vấn đề thời sự, trước hết đã gợi lên trong tôi các lo lắng: trình bày không những trước một nhóm bạn đồng nhóm, nhưng lại trình bày trước một đám đông mình không biết, và trước sự hung hăng của các ký giả mà ai cũng biết họ chống Giáo hội mãnh liệt? Không, cám ơn, không có tôi!

Nhưng tôi cũng phải thú nhận, cứ mỗi lần tôi áp dụng chiến thuật tránh né, tuy tôi thở phào lúc đó nhưng sau đó tôi lại cảm thấy không hài lòng. Rốt cuộc, ích gì “là muối, là ánh sáng cho thế gian này” nếu che giấu sự thật, nếu trốn máy vi âm, nếu không muốn thảo luận đến cùng các chuyện tranh cãi chống Giáo hội? Tôi, người muốn đức tin thấm vào trọn cuộc sống của tôi và tôi có thể nói với những người công giáo khác, rằng tôi hạnh phúc được rửa tội biết chừng nào, tại sao tôi lại giữ những điều này trong vòng hạn hẹp của tôi?

Học để có được lập luận

Được dẫn dắt bởi các suy tư này và do một thúc đẩy cá nhân, tôi gia nhập vào tổ chức Tiếng nói Công giáo. Tôi khẳng định rằng, tất cả những người tấn công Giáo hội, Vatican và người công giáo, mình không được xem họ là kẻ thù. Ngược lại, họ có một hình ảnh xiêng xẹo về Giáo hội, một “khuôn khổ xấu”, một lời sáo rỗng rất dễ để nhận ra.

Chứng tỏ mình có thể chia sẻ các thiện ý với người đối thoại là đã có một bước đầu giúp để lắng nghe. Phần còn lại là duy trì thông tin thời sự, cố gắng để làm cho họ hiểu đức tin: Tiếng nói Công giáo kích thích sự quan tâm của tôi về nhiều vấn đề tôi phải đào sâu. Làm việc với một chủ đề là cùng đào tạo với người khác. Trong lớp đào tạo, mỗi người học để hình thành tốt hơn các lập luận của mình; và cũng phải học để biết, tất cả mọi chuyện phải dựa trên lời cầu nguyện.

Nói về nạn ấu dâm trong Giáo hội không bao giờ là một đề tài tôi muốn bàn, nhưng nó cần thiết để người công giáo biết niềm vui mình được cứu, không trốn chạy các chủ đề mình không quan tâm đến nó đầu tiên. Còn những dịp để nói lên các chủ đề tích cực của Giáo hội thì rất nhiều. Trả lời cho nhu cầu hiểu biết, “nói về đức tin mà không lên giọng”, đối với tôi, là hiểu chỉ có một mình Chúa mới có thể thay đổi tâm hồn, và theo chừng mực của tôi, đó là góp phần mang đến một hình ảnh tốt hơn cho Giáo hội. Như vậy thì đừng tránh máy cà-phê!

Về tác giả Clémence Lescuyer:

Cô Lescuyer là sinh viên trường Chartes, tháng 5-2016, cô gia nhập Tiếng nói Công giáo. Cô đã lên làn sóng ba lần, một lần trên làn sóng của Đài Phát thanh Công giáo Pháp (RCF) và hai lần trên Đài Phát thanh Pháp (RFI).

Về Tiếng nói Công giáo:

Tổ chức Tiếng nói Công giáo được thành lập vào tháng 5-2016, tổ chức có nhiệm vụ đào tạo và lên chương trình cho truyền thông, cho giáo dân công giáo để họ có thể bình luận về thời sự của Giáo hội. Các điều phối viên sẽ đào tạo một khóa thứ nhì vào mùa xuân năm 2017.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch
Nguồn: http://phanxico.vn/2017/01/18/tieng-noi-cong-giao-dao-tao-giao-dan-trinh-bay-truoc-truyen-thong/

Đức Thánh Cha tố giác chế độ kinh tế gạt bỏ con người


VATICAN. ĐTC Phanxicô mạnh mẽ tố giác chế độ kinh tế gạt bỏ con người vì họ không còn hữu ích theo các tiêu chuẩn lợi nhuận của các xí nghiệp.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 14-1-2017 dành cho 85 tham dự viên quốc tế ”cuộc thảo luận bàn tròn” do Ngân Quỹ hoàn cầu (Globl Foundation) tổ chức tại Roma trong hai ngày 13 và 14-1 vừa qua. Trong số các tham dự viên cũng có ĐHY Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh.

Lên tiếng trong buổi tiếp kiến, sau khi đề cao khẩu hiệu của Ngân Quỹ Hoàn cầu là ”Cùng nhau chúng ta dấn thân cho công ích của hoàn cầu”, ĐTC khẳng định rằng: ”Thật là điều không thể chấp nhận được, vì vô nhân đạo, một chế độ kinh tế thế giới gạt bỏ người nam, người nữ và trẻ em, vì những người này dường như không còn hữu ích theo các tiêu chuẩn lợi nhận của các xí nghiệp và các tổ chức khác. Chính sự gạt bỏ con người như thế là một sự thoái hóa và làm cho bất kỳ chế độ chính trị và kinh tế nào trở nên vô nhân đạo: những người gây ra hoặc cho phép sự gạt bỏ tha nhân - những người tị nạn, các trẻ em bị lạm dụng hoặc bị biến thành nô lệ, những người nghèo chết trên đường vì trời lạnh - thì chính những kẻ ấy trở thành như những chiếc máy vô hồn, họ ngầm chấp nhận nguyên tắc theo đó chính họ, sớm muộn gì cũng sẽ bị gạt bỏ, khi họ không còn hữu ích cho một xã hội đặt thần tiền bạc ở trung tâm”.

ĐTC Phanxicô nhắc lại lập trường của thánh Gioan Phaolô 2 Giáo Hoàng đã từng cảnh giác chống lại nguy cơ lan tràn khắp nơi ý thức hệ duy tư bản, không để ý gì đến hiện tượng gạt con người ra ngoài lề, bóc lột, tha hóa con người, làm ngơ không biết đến bao nhiêu người còn sống trong tình trạng lầm than về vật chất và tinh thần..

Trong bối cảnh đó, ĐTC cũng đề cao bao nhiêu nỗ lực của các cá nhân và các tổ chức tìm cách chữa lành những tai ương do sự hoàn cầu hóa vô trách nhiệm gây ra. Thánh Têrêsa Calcutta là biểu tượng những cố gắng như thế. Mẹ cúi mình trên những người kiệt lực, bị bỏ mặc cho chết trên vỉa hè, nhìn nhận nơi họ phẩm giá Chúa ban... Mẹ đã lên tiếng nói với những kẻ cường quyền trên trái đất để họ nhìn nhận các tội ác nghèo đói do họ gây ra.

ĐTC nhận xét rằng ”đó là thái độ đầu tiên có thể đưa tới sự hoàn cầu hóa tình liên đới và sự sộng tác. Trước tiên, mỗi người đừng dửng dưng đối với những vết thương của người nghèo, nhưng học cách cảm thông với những người đang chịu đau khổ vì bách hại, cô đơn, cưỡng bách di tản hoặc vì gia đình bị phân rẽ, cảm thông với những người không được săn sóc sức khỏe, những người chịu đói, lạnh hoặc nóng”.

Ngân Quỹ hoàn cầu (The Global Foundation) được khởi xướng năm 1998 ở Australia, và lan rộng trên thế giới, trẻ thành một diễn đàn đặc biệt trong đó những người thiện chí và có phương thế họp nhau, trao đổi và giúp đáp ứng những thách đố lớn trên thế giới ngày nay, cổ võ một nền kinh tế thịnh vượng chung.. (SD 14-1-2017)

G. Trần Đức Anh OP
Nguồn: http://vi.radiovaticana.va/news/2017/01/14/%C4%91%E1%BB%A9c_th%C3%A1nh_cha_t%E1%BB%91_gi%C3%A1c_ch%E1%BA%BF_%C4%91%E1%BB%99_kinh_t%E1%BA%BF_g%E1%BA%A1t_b%E1%BB%8F_con_ng%C6%B0%E1%BB%9Di/1285684

Đức hồng y Baldisseri: “Thượng Hội đồng Giám mục sẽ không bàn về việc truyền chức cho những người nam đã lập gia đình”


WHĐ (16.01.2017) – Đức hồng y Lorenzo Baldisseri, Tổng thư ký Thượng Hội đồng Giám mục, đã bác bỏ ý kiến cho rằng Thượng Hội đồng Giám mục sắp tới về người trẻ và ơn gọi, sẽ bàn về vấn đề truyền chức cho những người nam đã lập gia đình.

Hôm thứ Sáu 13-01-2017, Đức hồng y Lorenzo Baldisseri đã thẳng thắn bác bỏ tin đồn một mực cho rằng Thượng Hội đồng Giám mục sắp tới có thể thảo luận vấn đề viri probati”* và việc truyền chức cho những người đàn ông đã lập gia đình.

Đây là một Thượng Hội đồng về người trẻnên sẽ không bàn về viri probatiđó là lời giải thích của Đức hồng y Baldisseri với các phóng viên của Pháp bên lề cuộc họp báo giới thiệu Tài liệu chuẩn bị Thượng Hội đồng Giám mục về Người trẻ, đức tin và sự phân định ơn gọi sẽ diễn ra vào tháng Mười 2018 tại Vatican.

Theo nhiều nhà bình luận ở Vatican, tại Thượng Hội đồng Giám mục này, có thể Đức Thánh Cha sẽ có kế hoạch bàn về vấn đề truyền chức cho những người nam đã lập gia đình, và theo họ là để giải quyết cuộc khủng hoảng ơn gọi linh mục.

Tuy nhiên, mặc dù Bản câu hỏi công bố hôm thứ Sáu 13-01 tại Vatican có nói đến tất cả các ơn gọi (hôn nhân, linh mục, đời sống thánh hiến...), nhưng chỉ hoàn toàn tập trung vào những người trẻ (16-29 tuổi) và sự phân định ơn gọichứ không dành chỗ cho đề tài viri probati.

Không có vấn đề nào khác ngoài vấn đề người trẻ và sự phân định ơn gọi”

Đức hồng y Baldisseri nói: “Chắc chắn Thượng Hội đồng Giám mục cũng sẽ bàn về vấn đề độc thân, đó là một trong những chọn lựa mà người trẻ được mời gọi thực hiện: chọn đời sống gia đình, linh mục, hay đời sống thánh hiến. Không có vấn đề nào khác ngoài vấn đề người trẻ và sự phân định ơn gọi. Chúng tôi sẽ thảo luận về những lựa chọn mà những người trẻ sẽ phải thực hiện, chứ không phải là sự lựa chọn đã thực hiện!
(La Croix
_________
Viri probati (tiếng Latinh,
nghĩa là người nam đã được chứng tỏ [về đức tin và phẩm hạnh])
là thuật ngữ chỉ những người đàn ông đã có gia đình khi được truyền chức linh mục
(Chú thích của người dịch)

Minh Đức
Nguồn: http://hdgmvietnam.org/duc-hong-y-baldisseri-%E2%80%9Cthuong-hoi-dong-giam-muc-se-khong-ban-ve-viec-truyen-chuc-cho-nhung-nguoi-nam-da-lap-gia-dinh%E2%80%9D/8529.57.7.aspx

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Thế giới Di dân và người Tị nạn 2017



Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô 
nhân Ngày Thế giới Di dân và người Tị nạn 2017
(15 tháng Giêng năm 2017)

“Các trẻ em nhập cư, những người dễ bị tổn thương và không có tiếng nói”

Anh chị em thân mến,

“Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy” (Mc 9,37; x Mt 18,5; Lc 9,48; Ga 13,20). Với những lời này, các tác giả Tin mừng nhắc nhở cộng đoàn Kitô hữu lời dạy của Chúa Giêsu, lời vừa soi sáng vừa có tính thách đố. Câu này vạch ra con đường chắc chắn dẫn ta đến với Thiên Chúa, con đường ấy bắt đầu từ việc nhỏ nhất, và nhờ ân sủng của Đấng Cứu chuộc chúng ta, sẽ trở thành hành động đón tiếp người khác. Tiếp đón là một điều kiện cần thiết làm cho hành trình ấy trở thành một thực tại cụ thể: Thiên Chúa đã trở thành một con người giữa chúng ta. Nơi Đức Giêsu Thiên Chúa đã trở nên một em nhỏ, và đức tin mở ra với Thiên Chúa, là điều nuôi dưỡng niềm cậy trông, được thể hiện nơi sự yêu thích gần gũi những người nhỏ nhất và yếu đuối nhất. Đức mến, đức tin và đức cậy đều hiện diện cách tích cực nơi những việc làm thương xót, phần hồn cũng như phần xác, như chúng ta đã tái khám phá trong Năm Thánh ngoại thường này.

Nhưng các tác giả Tin mừng cũng suy tư về trách nhiệm của người hành động nghịch với lòng thương xót: “Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn.” (Mt 18,6; x. Mc 9,42; x. Lc 17,2). Làm sao chúng ta lại không biết đến lời cảnh báo nghiêm khắc này khi thấy những kẻ vô lương tâm đang khai thác người khác? Những hành động khai thác ấy làm hại các bé trai và bé gái, chúng bị đưa vào động mại dâm hoặc vào vũng lầy của khiêu dâm; trở thành lao động hay binh lính trẻ em nô lệ; bị đẩy vào việc buôn bán ma túy và các loại tội phạm khác; các em buộc phải trốn chạy khỏi cuộc xung đột và khủng bố, với nguy cơ bị cô lập và bị bỏ rơi.

Vì thế, nhân Ngày Thế giới người Di dân và người Tị nạn hằng năm, tôi thấy cần phải lưu ý đến thực tế của các trẻ em di dân, đặc biệt là những em đang sống một mình. Tôi xin mọi người hãy chăm sóc những người trẻ, các em không thể tự bảo vệ mình theo 3 lẽ này: chúng là những trẻ nhỏ, là người ngoại kiều và không có phương tiện tự bảo vệ mình. Xin mọi người hãy giúp đỡ những ai, vì nhiều lý do khác nhau, buộc phải sống xa quê và xa lìa gia đình của họ.

Vấn đề di dân hiện nay không phải là một hiện tượng giới hạn trong một số khu vực của hành tinh này. Nó ảnh hưởng đến tất cả các châu lục và đang trở thành một thảm trạng ở tầm mức toàn cầu. Thảm trạng này không chỉ liên quan đến những người đang đi tìm một công việc xứng đáng hoặc điều kiện sống tốt hơn, mà còn đến cả những người –nam cũng như nữ, người già cũng như trẻ em– bị buộc phải rời bỏ nhà cửa với hy vọng tìm được sự an toàn, hoà bình và an ninh. Trẻ em là những người đầu tiên phải trả giá đắt vì cuộc di cư, vốn gần như luôn luôn do bạo lực, nghèo khó, điều kiện về môi trường, cũng như những khía cạnh tiêu cực của toàn cầu hoá. Nạn cạnh tranh vô độ nhằm dễ dàng và mau chóng kiếm lợi đã kéo theo các tai họa khủng khiếp như buôn bán trẻ em, khai thác và lạm dụng trẻ vị thành niên, và nói chung, tước bỏ những quyền vốn có của trẻ em như Công ước Quốc tế về Quyền trẻ em đã quy định.

Tuổi thơ, với bản tính mỏng manh, có những nhu cầu độc đáo và không thể tước bỏ được. Trước hết, đó là quyền được hưởng một môi trường gia đình lành mạnh và an toàn, nơi mà một đứa trẻ có thể phát triển theo sự chỉ dẫn và mẫu gương của một người cha và một người mẹ; rồi đến quyền và nghĩa vụ được nhận nền giáo dục đầy đủ, trước hết ở trong gia đình sau là trường học, là nơi trẻ em có thể phát triển như những con người và tác nhân của tương lai của chính mình và tương lai của đất nước mình. Trên thực tế, ở nhiều nơi trên thế giới, biết đọc, biết viết và làm các phép tính cơ bản vẫn là đặc quyền dành cho một số ít người. Hơn nữa, tất cả trẻ em đều có quyền vui chơi; nói tóm lại, các em có quyền được là trẻ em.

Nhưng trong số những người di dân, trẻ em là nhóm người dễ bị tổn thương nhất, vì khi các em phải đối mặt với cuộc sống phía trước, các em thành những người vô hình và không có tiếng nói: tình trạng bấp bênh làm cho các em không có giấy tờ, thế giới không nhìn thấy các em; việc không có người lớn đi cùng khiến cho tiếng nói của các em không được cất lên và lắng nghe. Như thế, trẻ em di dân dễ dàng rơi xuống đáy sâu của tình trạng mất nhân phẩm, ở đó nạn phi pháp và bạo lực phá hủy tương lai của quá nhiều người vô tội, đang khi mạng lưới lạm dụng trẻ em là rất khó tiêu diệt.

Chúng ta phải đối đấu với thực tế này như thế nào?

Trước hết, chúng ta cần phải ý thức rằng hiện tượng di dân không phải là không liên quan đến lịch sử cứu độ, mà là một phần của lịch sử ấy. Một trong những lệnh truyền của Chúa gắn với lịch sử ấy: “Ngươi không được ngược đãi và áp bức ngoại kiều, vì chính các ngươi đã là ngoại kiều ở đất Ai Cập” (Xh 22,21); “Anh em phải yêu thương ngoại kiều, vì anh em đã từng là ngoại kiều ở đất Ai Cập” (Đnl 10,19). Hiện tượng này làm thành một dấu chỉ của thời đại, một dấu chỉ nói về công trình quan phòng của Thiên Chúa trong lịch sử và trong cộng đồng nhân loại, nhằm đạt đến sự hiệp thông hoàn vũ. Đang khi nhìn nhận có những vấn đề, và thường là những đau khổ và thảm cảnh của người di dân, cũng như những khó khăn liên quan đến đòi hỏi phải tiếp đón những người này một cách xứng đáng, Giáo hội vẫn khuyến khích chúng ta nhận ra kế hoạch của Thiên Chúa, ngay trong chính hiện tượng này, để bảo đảm rằng không ai là người xa lạ trong cộng đoàn Kitô hữu, vốn bao gồm “mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ” (Kh 7,9). Mỗi con người đều đáng quý trọng; con người quan trọng hơn sự vật, và giá trị của một tổ chức là do tổ chức ấy đối xử với cuộc sống và phẩm giá của con người như thế nào, đặc biệt là khi họ dễ bị tổn thương, như trường hợp của trẻ em di dân.

Hơn nữa, phải nhắm đến việc bảo vệ, việc hội nhập và các giải pháp lâu dài.

Trước hết, phải áp dụng mọi biện pháp có thể để bảo đảm các trẻ em di dân được bảo vệ và an toàn, bởi vì “các em này, trai cũng như gái, thường đi đến chỗ buông thả nơi đường phố, làm mồi cho những kẻ khai thác vô đạo đức, biến chúng thành những đối tượng để bạo hành về thể xác, tinh thần và tình dục” (Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI, Sứ điệp Ngày thế giới người Di dân và người Tị nạn, 2008).

Hơn nữa, lằn ranh phân chia giữa di cư và buôn bán đôi khi có thể rất tinh tế. Có nhiều yếu tố góp phần làm cho người di dân dễ bị tổn thương, đặc biệt nếu đó lại là trẻ em: nghèo đói và thiếu phương tiện để sống còn – cộng thêm những mong đợi không thực tế do các phương tiện truyền thông tạo ra; trình độ học vấn thấp; thiếu hiểu biết về luật pháp, về văn hoá và ngôn ngữ của nước đón tiếp họ. Tất cả những điều này làm cho trẻ em trở thành những người lệ thuộc về thể chất và tâm lý. Nhưng sức mạnh lớn nhất thúc đẩy việc khai thác và lạm dụng trẻ em chính là nhu cầu. Nếu không hành động quyết liệt và hiệu quả hơn đối với những kẻ hưởng lợi từ việc lạm dụng ấy, chúng ta sẽ không thể ngăn chặn nhiều hình thức nô lệ, mà trẻ em là nạn nhân.

Vì thế điều cần thiết đối với những người nhập cư là hợp tác chặt chẽ hơn bao giờ hết với các cộng đồng chào đón họ, vì lợi ích của con cái họ. Chúng tôi hết lòng biết ơn các tổ chức và cơ quan, cả giáo hội lẫn dân sự, đã cống hiến thời gian và nguồn lực để bảo vệ trẻ vị thành niên khỏi bị lạm dụng bằng nhiều hình thức. Điều quan trọng là phải luôn hợp tác cách hiệu quả và chặt chẽ hơn, không chỉ dựa trên việc trao đổi thông tin, mà còn phải củng cố các mạng lưới có khả năng bảo đảm can thiệp kịp thời và cụ thể; nhưng cũng không coi thường sức mạnh của các cộng đoàn giáo hội, nhất là khi các cộng đoàn ấy hiệp nhất trong cầu nguyện và tình trong hiệp thông huynh đệ.

Thứ hai, chúng ta cần phải nhắm đến sự hội nhập của trẻ em và thanh thiếu niên di dân. Chúng phụ thuộc hoàn toàn vào cộng đồng người lớn. Rất thường xảy ra là khi việc thiếu nguồn tài chính trở thành điều cản trở việc phê chuẩn các chính sách thích đáng nhằm giúp đỡ và đón nhận người nhập cư. Kết quả là, thay vì giúp đỡ trẻ em di dân hội nhập vào xã hội, hoặc giúp chúng hồi hương an toàn, người ta chỉ đơn giản cố ngăn chặn người nhập cư, điều này lại khuyến khích những mạng lưới bất hợp pháp; nếu không, người nhập cư sẽ bị trục xuất về nước mà không hề được quan tâm đến “lợi ích tốt nhất của họ”.

Tình trạng của các trẻ em di dân trở nên tồi tệ hơn khi quy chế dành chotrẻ em không hợp lệ hoặc khi trẻ em được các tổ chức tội phạm thuê mướn. Trong những trường hợp ấy, các em thường bị gửi đến các trung tâm giam giữ. Không phải là điều bất thường nếu chúng bị bắt, và vì không có tiền để nộp phạt hoặc để trở về quê hương, chúng có thể bị giam giữ lâu dài, tiếp xúc với các hình thức khác nhau của sự lạm dụng và bạo lực. Trong những hoàn cảnh này, quyền của các quốc gia kiểm soát phong trào di dân và bảo vệ công ích quốc gia phải phối hợp với nghĩa vụ giải quyết và hợp thức hoá tình trạng của trẻ em di dân, hoàn toàn tôn trọng phẩm giá của các em và tìm cách đáp ứng nhu cầu của các em khi các em đơn độc, và cả nhu cầu của cha mẹ các em, vì thiện ích của cả gia đình.

Điều quan trọng cơ bản là áp dụng các biện pháp thích đáng ở trong nước và các kế hoạch hợp tác được quốc gia gốc và quốc gia nơi đến thoả thuận với nhau, nhằm loại bỏ những nguyên nhân buộc trẻ vị thành niên phải ra đi.

Thứ ba, tôi xin gửi lời kêu gọi chân thành đến mọi người hãy tìm kiếm và áp dụng các giải pháp lâu dài. Vì đây là một hiện tượng phức tạp, vấn đề trẻ em di dân phải được giải quyết tận gốc. Chiến tranh, vi phạm nhân quyền, tham nhũng, nghèo đói, mất cân bằng và thảm hoạ môi trường, đều là những nguyên nhân của vấn đề này. Trẻ em là người đầu tiên phải gánh chịu, có khi bị bạo hành và nhiều hình thức bạo lực về thể lý khác, cộng thêm những tấn công về tinh thần và tâm lý, vốn luôn để lại những vết sẹo hầu như không thể xoá nhoà.

Vì thế, điều tuyệt đối cần thiết là xử lý các nguyên nhân tại những quốc gia gốc đã gây ra cuộc di dân. Bước đầu tiên đòi hỏi toàn thể cộng đồng quốc tế phải nỗ lực loại bỏ các xung đột và bạo lực đã buộc người ta phải trốn chạy. Hơn thế nữa, cũng kêu gọi phải có những kế hoạch tầm xa có khả năng đề ra những chương trình thích hợp cho các khu vực bị nạn bất công trầm trọng và sự bất ổn tấn công, để bảo đảm cho mọi người được phát triển đích thực. Sự phát triển này phải thăng tiến thiện ích của trẻ em, là niềm hy vọng của nhân loại.

Cuối cùng, tôi muốn ngỏ lời với anh chị em là những người đồng hành với các trẻ em và người trẻ di dân: họ cần đến sự giúp đỡ quý báu của anh chị em. Giáo hội cũng cần anh chị em và trợ giúp anh chị em trong công việc phục vụ quảng đại của anh chị em. Đừng mệt mỏi với việc can đảm sống Tin Mừng, vốn kêu gọi anh chị em nhận ra và tiếp đón Chúa Giêsu nơi những người nhỏ bé nhất và dễ bị tổn thương nhất.

Tôi phó thác tất cả các trẻ em di dân, gia đình và cộng đoàn của chúng, và anh chị em là những người gần gũi với họ, cho sự che chở của Thánh Gia Nazareth; xin các Ngài luôn dõi theo và đồng hành với từng người trong cuộc hành trình của họ. Cùng với lời cầu nguyện, tôi vui mừng ban Phép Lành Toà Thánh cho mọi người.

Vatican, ngày 8 tháng Chín 2016

PHANXICÔ

(Bản dịch của Ủy ban Mục vụ Di dân
theo bản tiếng Anh của Libreria Editrice Vaticana)
Nguồn: http://hdgmvietnam.org/su-diep-cua-duc-thanh-cha-phanxico-nhan-ngay-the-gioi-di-dan-va-nguoi-ti-nan-2017/8527.114.3.aspx